Chương 21

Bắt Đầu Từ Show Sinh Tồn Nơi Hoang Dã

Hai người chăm chú nhìn màn hình di động, trông chờ Trịnh Diêu tỉnh lại.

Ngủ ngon thật… Thật ngưỡng mộ…7 giờ sáng, Trịnh Diêu chậm rãi mở mắt ra.

Như thói quen, cô luyện võ một tiếng đồng hồ, cảm nhận được sự ấm áp truyền đến từ đan điền.

Những dòng nước ấm mỏng manh truyền khắp toàn thân, đi từ gân cốt đến đan điền, lại từ đan điền truyền ra khắp người.

Sức mạnh cuồn cuộn không ngừng, thân thể Trịnh Diêu dần trở nên nhẹ nhàng hơn.

Tứ chi vốn dĩ cứng đờ, bây giờ cũng trở nên nhuần nhuyễn linh hoạt hơn.

Ví dụ như động tác gập bụng trước kia vốn dĩ có chút khó khăn, hiện tại đã có thể dễ dàng làm được.

Thân thể càng dẻo dai, sức mạnh và sức bền càng tốt, càng có lợi cho các hoạt động của Trịnh Diêu, nhất là khi cô đi làm nhiệm vụ ám sát.

“Cô ta đang làm gì vậy, sao vẫn ngồi yên ở đó?” Trịnh Diêu vẫn đứng yên một chỗ không nhúc nhích khiến cho Trình Tiêu vô cùng sốt ruột lo lắng.

Hôm nay tìm những loại thực vật gì, sao cô không mau hành động đi!Ngay lúc Trình Tiêu sốt ruột đến mức muốn quỳ xuống cầu xin Trịnh Diêu, cô rốt cuộc cũng có động tác.

Hai người đang vô cùng lo lắng mất kiên nhẫn cũng bị chấn động.

Sau cơn bão, rất nhiều sinh vật biển sẽ bị sóng đánh trôi dạt vào bờ.

Nếu không kịp thời quay về biển, sẽ nhanh chóng mắc cạn rồi đi đời nhà ma.

Chỉ cần kiên nhẫn một chút là có thể phát hiện.

Trịnh Diêu nhanh chóng tìm được một con mực đang mắc kẹt trong một mớ rong biển bị trôi dạt vào bờ.

Cô nhanh chóng túm lấy con mực, mổ bụng nó ra, sau đó treo lên hong gió.

Sau đó, Trịnh Diêu tiếp tục tìm kiếm những con mồi khác.

Trình Tiêu và Hứa Vi cũng học theo, tuy quá trình khó khăn hơn, nhưng cũng không phải là không có thu hoạch gì.

Cho dù chỉ là một con cá nhỏ bằng bàn tay cũng khiến cho họ kích động vô cùng.

“Nhìn xem, chẳng phải là rất đơn giản hay sao.

” Trình Tiêu thở phào nhẹ nhõm: “Một chút cũng không khó.

”Hứa Vi cũng không biết nên nói gì cho phải.

Trịnh Diêu dùng một tiếng đồng hồ dạo quanh bãi biển, cuối cùng thu hoạch được 1 con cá, 1 con bạch tuộc, 1 con mực, cũng không tính là phong phú.

Chưa kể là bạch tuộc đã mắc cạn trên biển suốt một đêm, đã hơi có mùi tanh.

Ở một nơi như thế này, lại trong tình cảnh này, Trịnh Diêu cũng không dám mạo hiểm ăn đồ như vậy.

Chẳng qua, hai người Trình Tiêu và Hứa Vi học theo phương pháp của cô, phát hiện không ít thứ tốt.

Trong đó, Hứa Vi nhặt được 2 con sao biển, 1 con cá và một ít tôm, cũng đủ cho bọn họ lấp đầy bụng hôm nay.

“Quả nhiên, một người thì không thể nào năng suất bằng hai người được.

” Tuy nói như vậy, nhưng dù sao cũng là noi theo phương pháp của người khác, cuối cùng kết quả lại thành như vậy, người ngoài nhìn vào thật ra vẫn thấy rất khó chịu.

.

Nhấn Mở Bình Luận