Chương 62: Xuất giá

Thứ Nữ Công Lược

Thái phu nhân vội đem Truân ca giao cho nhũ nương một bên, tiểu nha
hoàn mới vừa quỳ xuống giúp nàng mang hài, đại thái thái liền gấp gáp
bước đến.

Mặt nàng tái nhợt, thần sắc kích động, chưa mở lời lệ đã rơi: “Nghe nói Nguyên Nương nàng……”

“Không có việc gì, không có việc gì.” Thái phu nhân đưa ánh mắt cho
đại thái thái, ý bảo Truân ca ở đây,” Chính là nói muốn gặp ngài, bảo ta đón ngài lại đây trò chuyện.”

Đại thái thái lúc này mới phát hiện Truân ca bên người thái phu nhân.

Nàng hướng tới Truân ca miễn cưỡng cười cười:” Truân ca nhi, ăn cơm chưa?”

Truân ca mở miệng cười, miệng thơm mùi sữa trả lời ngoại tổ mẫu:” Ăn. Ăn cơm nắm.”

“Thực ngoan.” Đại thái ngượng cười sờ đầu hắn, nhũ nương ôm Truân ca
hành lễ với đại thái thái, Trinh tỷ nhi cũng tiến lên tiếp kiến ngoại tổ mẫu. Đại thái thái từ trong lòng ngực lấy ra một miếng ngọc khắc hình
con khỉ nhỏ cho Trinh tỷ nhi chơi. Trinh tỷ nhi tạ ơn. Vừa lúc Thái phu
nhân bên kia mang xong hài, cười kêu Ngụy Tử mang theo hai người đi
chơi, còn mình cùng đại thái thái đi chỗ Nguyên Nương.

Trong phòng lặng yên không một tiếng động, đốt an tức hương*, hương vị ngọt ngào làm cho người ta nghe cảm thấy thực thoải mái.

Cây an tức hương

Thấy thái phu nhân cùng đại thái thái, Đào mama ở bên giường Nguyên Nương chăm sóc nàng vội đứng lên.

Thái phu nhân ý bảo nàng đừng trả lời, Đào mama liền không tiếng động hành phúc lễ cấp hai người.

Đại thái thái đi đến trước giường ngồi xuống ghế con mà Đào mama ngồi lúc trước, không tiếng động nhưng nước mắt rơi đầy xuống dưới.

Thái phu nhân lấy khăn tay cho đại thái thái lau nước mắt, cùng Đào
mama ở ngồi một hồi trước giường Nguyên Nương, sau đó lưu Đào mama ở
lại, hai người đi ra sân phía trước.

“…… Thỉnh thái y viện Lưu thái y đến xem mạch, cho mấy thang thuốc an thần,” Thái phu nhân thực uyển chuyển hướng đại thái thái nói bệnh tình Nguyên Nương, sau đó từ trong ống tay áo đem phương thuốc tử vừa rồi
Lưu thái y viết lấy ra đưa cho đại thái thái.

” Như thế nào lại ói ra máu? Trong khoảng thời gian này không phải
khỏe rồi sao?” Đại thái thái một mặt cầm phương thuốc tử, một bên nói
thầm. Lại nương theo ánh sáng trong viện cẩn thận xem phương thuốc tử:”
Đây là thang thuốc dùng bổ khí bổ huyết, dược liệu tuy quý trọng, nhưng
người như nhà chúng ta vậy cũng không phải là ăn không nổi……” Nói xong,
đột nhiên hiểu ra, người ngây ngốc, bịch miệng lại khóc.

Thái phu nhân nhìn thấy cũng thương tâm, cùng khóc theo.

Nhóm người Diêu Hoàng thấy vậy liền tiến lên an ủi khuyên nhủ: “……
Cũng đừng khóc làm ảnh hưởng thân mình, Tứ phu nhân bên kia còn trông
cậy vào các ngài giúp đỡ chăm sóc Tứ gia!”

Hai người nghe xong, lúc này mới dần dần thu lệ.

Nhóm nha hoàn liền vây quanh hai người đi gian phía đông nhà chính, mang nước đến hầu hạ hai vị rửa mặt.

Thái phu nhân cùng đại thái một phen rửa mặt chải đầu một lần nữa,
vừa mới ngồi xuống, nước mắt đại thái thái lại nhanh chóng rơi xuống.

” Muội muội tốt,” Thái phu nhân nén thương tâm khuyên nàng,” Nếu
Nguyên Nương tỉnh lại muốn gặp ngươi, ngươi bộ dáng thế này, chẳng phải
là làm cho nàng càng thương tâm sao.”

Đại thái thái lúc này mới lấy khăn ra lau nước mắt. Thái phu nhân sai người đi mang nước giếng đến cho nàng đắp mắt. Lại thấy cảm xúc của
nàng dần dần bình tĩnh xuống, liền giơ tay rót một ly trà cho nàng.

Đại thái thái tiếp nhận chung trà, mới vừa uống một ngụm, thì có tiểu nha hoàn chạy vào:” Thái phu nhân, thân gia thái thái, Tứ phu nhân
tỉnh, muốn gặp hai ngài.”

Đại thái thái nghe quăng chung trà đi ra ngoài, bỏ xa nha hoàn báo tin bốn, năm bước. Thái phu nhân vội vàng bước qua cùng đi.

Nguyên Nương ngửa mặt nằm ở trên giường, nghe thấy động tĩnh, nghiêng mặt đến, ánh mắt ảm đạm không ánh sáng, không có tiêu điểm.

Thái phu nhân trong lòng rùng mình.

Nguyên Nương, nhìn không thấy……

Đại thái thái còn chưa có phát hiện nữ nhi khác thường, đi qua đi nắm tay của nàng: “Nguyên Nương, ngươi có khỏe không!”

Con mắt Nguyên Nương hướng đại thái thái đảo vòng qua, lại tìm không
thấy chỗ để nhắm đến, lại đảo hướng bên kia:” Nương, ngài đến khi nào?”
Thanh âm nàng yếu ớt, nhỏ như tiếng muỗi kêu.

” Mới vừa đến.” Lục Ngạc đã bưng ghế con đặt ở phía sau đại thái
thái. Đại thái thái thuận thế ngồi xuống, hỏi Nguyên Nương,” Ngươi không thoải mái làm sao?”

” Không có việc gì!” Nguyên Nương cười lắc đầu:” Ngài có thấy Truân ca không?” Nói chuyện thực cố hết sức.

” Thấy, thấy.” Đại thái thái vội nói,” Hắn đang chơi cùng Trinh tỷ nhi rất cao hứng!”

” Vậy thì tốt.” Nguyên Nương cười cười, nói,” Nương, là ta cho Hầu
Gia…… mời ngài đến. Ta nghĩ…… Nếu ta có cái không hay xảy ra…… bên
người Truân ca…… Không ai chiếu cố…… Muốn từ trong đám muội muội…… Từ
trong đám muội muội…… Chọn người…… Ôn nhu đôn hậu …… Chiếu cố Truân
ca……”

Lời này rốt cục nói ra!

Đại thái thái không có một chút gì lo trước tính vui sướng vì thắng
lợi, ngược lại cảm thấy được trong lòng ê ẩm không ra tư vị gì, hơn nữa, là vì nữ nhi cảm thấy chẳng đáng giá. Thật vất vả cho đến hôm nay, mắt
thấy đến lúc khổ tẫn cam lai, ai biết được, cũng vì người khác làm giá y (áo cưới).

Nàng nhìn nữ nhi xanh xao vàng vọt gầy mòn, trong lòng thêm đau buồn phẫn nộ, lệ rơi đầy mặt, một câu cũng không nói nên lời.

Nguyên Nương nhìn không thấy mẫu thân biểu tình, tay ở không trung bắt loạn:” Nương, nương……”

Đại thái thái giật mình nhìn nữ nhân:” Nguyên Nương……” Gắt gao đem tay nữ nhi nắm ở trong lòng bàn tay,” Mắt của ngươi……”

” Không có việc gì, không có việc gì.” Nguyên Nương cầm tay của mẫu
thân,” Nhất thời choáng váng đầu, thấy không rõ ràng mười phần!”

Đại thái thái nghe xong rất là nghi ngờ, còn muốn hỏi cẩn thận,
Nguyên Nương đã cười nói:” Nương, ngài liền giúp ta…… Từ trong đám muội
muội chọn một cái đến…… Chiếu cố Truân ca đi! Ta không yên lòng hắn……”
Nói mấy câu, môi đã trắng bệch.

Đại thái thái chảy nước mắt gật gật đầu.

Nguyên Nương đành phải hỏi lại mẫu thân:” Được không?”

Là muốn nói cho thái phu nhân nghe sao?

Đại thái thái suy nghĩ, đại thái thái nói:” Ta đáp ứng ngươi, ta đều đáp ứng ngươi!”

Nguyên Nương liền lộ ra một cái tươi cười, sau đó con mắt đảo loạn
tìm thái phu nhân:” Nương, ngài xem, ngài xem muội muội ta người nào
tốt?”

Thái phu nhân nghĩ đến lúc đại thái thái nghe được Nguyên Nương nói
“Tìm cái muội muội chiếu cố Truân ca”, chỉ có thương tâm không có kinh
ngạc, trong lòng đã thiên chuyển bách hồi (xoay mòng mòng). Hiện tại
thấy Nguyên Nương hỏi nàng, nàng thản nhiên cười cười:” Thân gia thái
thái là mẫu thân, mấy tiểu thư đều là nàng tự mình dạy, là quen thuộc
nhất. Ta chỉ mong Truân ca tốt là được!”

Đại thái thái ngược lại không biết nên nói như thế nào.

Nói thẳng Thập Nhất Nương, có thể hay không khiến cho người Từ gia
phản cảm. Không nói Thập Nhất Nương, nếu biến khéo thành vụng thì làm
sao bây giờ? Nhưng nếu hôm nay không đem chuyện này nói rõ ràng, thì lại cô phụ một phen khổ tâm nữ nhi……

Nàng do dự, Nguyên Nương đã nhẹ giọng nói:” Nương, ngài xem, Thập
Nhất Nương như thế nào? Tuy nói tuổi còn nhỏ, nhưng. Nhưng đoan trang
hào phóng, cử chỉ khéo léo……” Thanh âm cực kỳ suy yếu.

Thái phu nhân nao nao.

Không nghĩ tới, Nguyên Nương lựa chọn chính là Thập Nhất Nương!

Nàng nghĩ đến chuyện phái sinh ở tiểu viện ngày đó.

Chẳng lẽ, Thập Nhất Nương này cũng tham dự trong đó sao?

Ýnghĩ hiện lên trong đầu, trong lòng hơi có chút không vui.

Đại thái thái thấy khi nữ nhân nói ra lời này, biết nàng nhất định là có vài phần chắc chắn. Liên tục gật đầu, phụ họa cùng nữ nhi:” Ngươi
nói tốt liền tốt. Đều y ngươi.”

Nguyên Nương liền hỏi thái phu nhân:” Ngài, ngài cảm thấy như thế nào?”

Thái phu nhân trầm ngâm nói:” Có thể quá nhỏ một chút hay không?”

” Tuổi là nhỏ một chút.” Nguyên Nương cười tái nhợt, “Nhưng tuổi còn
nhỏ cũng có chỗ tốt của tuổi còn nhỏ. Đến lúc đó ngài tự mình mang theo
trên người dạy dỗ hai năm, có lẽ tính tình lại càng trầm ổn, bắt đầu làm việc cũng khiến cho người ta càng yên tâm.”

Như sét đánh giữa không trung, thái phu nhân đột nhiên hiểu được.

Tuổi còn nhỏ, sẽ không có thể viên phòng…… Qua vài năm, Truân ca lớn lên……

Đây mới phù hợp với phong cách làm việc của Nguyên Nương!

Thái phu nhân ngẫm lại cũng tốt.

Huynh đệ cách xa nhau mấy tuổi, tuổi lớn hơn một chút thì mâu thuẫn cũng sẽ nhỏ một chút!

” Vẫn là Nguyên Nương lo lắng chu đáo.” Thái phu nhân cười nói,” Liền nhìn xem thân gia thái thái cảm thấy ra sao?”

Không có khúc chiết gì thông qua……

Đại thái thái nhẹ nhàng thở ra gật đầu nói:” Thập Nhất Nương là ta
nhìn lớn lên, là đứa nhỏ tốt. Về sau nhất định sẽ đối xử tốt với Truân
ca.”

Nguyên Nương nghe, mí mắt liền chậm rãi buông xuống.

” Nguyên Nương!” Đại thái thái trong lòng hoảng sợ, rơi lệ đầy mặt.

Thái phu nhân cũng khẩn trương nhanh chóng bước lên trước vài bước đi đến đầu giường, kêu một tiếng “Nguyên Nương”.

Nguyên Nương lại chậm rãi mở mắt:” Nương, ta mệt, muốn ngủ một chút!”

” Tốt, tốt, tốt.” Đại thái thái vội nói:” Ngươi ngủ, ngươi ngủ, ta ở trong này xem ngươi.”

Nguyên Nương nghe hơi cười, lộ ra tươi cười điềm tĩnh giống như đứa nhỏ.

Tiễn đại thái thái xong, thái phu nhân đi bán nguyệt phán.

Từ Lệnh Nghi đang họa tranh.

Thấy mẫu thân tiến vào, hắn đặt bút vẽ nghênh đón:” Ngài có việc gì
cho tiểu nha hoàn kêu một tiếng là được, làm gì chính mình phải lại đây. Xa như vậy……”

” Ta còn muốn chạy đi.” Thái phu nhân nói xong, liền để con dìu đi đến trước bàn vẽ.

Mây mù vờn quanh đỉnh núi, một lão tiều phu mặc áo tơi nón lá trên
con đường nhỏ hẹp quanh co, cô đơn hiu quạch hiện đầy trên trang giấy.

Thái phu nhân xem một lúc lâu sau, nhẹ nhàng thở dài, xoay người ngồi xuống trên giường La Hán trong nhà chính.

Từ Lệnh Nghi tự mình pha một ấm trà Lão quân mi cho thái phu nhân.

Thái phu nhân nhận chung trà uống một ngụm, nhìn đường bên ngoài
phòng, hoa lê trắng như tuyết đầu mùa, cười nói:” Hoa này nở thật lâu.”

” Năm nay mùa xuân tới chậm.” Từ Lệnh Nghi đến ngồi ghế bành dưới tay mẫu thân, theo ánh mắt mẫu thân nhìn qua,” Bất quá, cây hạnh thụ bên
cạnh đã kết mấy quả trám nhỏ. Đợi lát nữa ngài có muốn đi xem hay
không.”

Thái phu nhân nghe đến đây hưng trí, đứng dậy nói:” Chúng ta đi xem đi!”

Từ Lệnh Nghi vội dìu mẫu thân, nha hoàn bà tử vây quanh đi cây hạnh thụ to lớn của Bán nguyệt phán.

Bước chân Từ Lệnh Nghi liền dừng một chút.

” Nương, mặc kệ nàng có trước sau như một hay không, nếu Nguyên Nương dám cho nàng đến chiếu cố Truân ca, chắc chắn là có thủ đoạn bắt chẹt
nàng.” Hắn nhìn ngày xuân bên người ấm áp,” Ngươi yên tâm đi!”

Thái phu nhân liền dừng bước chân.

Nàng đánh giá con, biểu tình thập phần chăm chú.

” Làm sao vậy?” Mẫu thân dừng lại, Từ Lệnh Nghi cúi đầu, thấy ánh mắt mẫu thân khác thường, cười nói,” Ngài muốn nói cái gì?”

” Ta nghe nói Tiểu Ngũ cho Đan Dương mặc y phục gã sai vặt, mang theo nàng chạy đến trà lâu nghe diễn……”

Từ Lệnh Nghi vội cười nói:” Nương, ngài yên tâm. Ta sẽ nói hắn. Hắn sẽ không càn quấy như vậy.”

Thái phu nhân kinh ngạc nhìn con, trầm mặc một lát, buồn bả: “Không
cần, bọn hắn có thể vui vẻ, ta cũng vui vẻ. Tùy bọn họ thôi……” Khóe mắt
ẩm ướt.

Từ Lệnh Nghi nhìn mẫu thân lấy làm khó hiểu, không biết nàng vì cái gì lại thương tâm!

Nhấn Mở Bình Luận