Chương 50: 50: Nhóc Hai Ra Trận

Tôi Có Hệ Thống Bói Toán

– Nhóc hồ lô là em à?
Dù rất không muốn thừa nhận nhưng Lâm Xuân đã bị nhóc hồ lô vác ra ngoài ngay trước mặt mọi người, dưới ánh mắt của bao người như thế, chống chế làm sao được.
Cô ôm niềm hy vọng cuối cùng: “Nếu em nói không phải thì các anh có tin không?”
“Há há há~~” Vua Biển không nhịn được nữa, cười như thể bị điểm huyệt, cười điên cuồng, vừa cười vừa bắt chước câu thoại của anh cả: “Ông ơi, con tới cứu ông đây, ha ha ha.

Ông ơi, mình về nhà thôi ha ha ha~ Có phải lúc vào nó nói với linh thể cái câu, yêu quái, thả ông của ta ra không?”
Buộc phải nói rằng, lời thoại kinh điển của nhóc hồ lô đã ăn sâu vào máu thịt của người Trung Quốc, dù không được chứng kiến tận mắt cảnh tượng nhóc hồ lô cứu Lâm Xuân nhưng Vua Biển vẫn còn thể tả chính xác 100%.
Gương mặt Lâm Xuân xấu hổ đến nỗi đỏ bừng lên, sực nghĩ ra điều gì đó, hỏi một câu xuất phát từ tận linh hồn: “Hớ, anh vào thật à?”
Vua Biển ngừng cười, nụ cười trên mặt bỗng trở nên dữ dằn: “Cô không biết xấu hổ mà còn nói ra à! Do cô hại đấy.”
Lâm Xuân bực dọc: “Sao em lại hại anh được, em có dẫn anh đến sông Mộc Đới đâu.”
“Em…” Vua Biển đang định nói vì em xui quá còn gì, nhưng ngẫm nghĩ lại, hình như vận xui của Lâm Xuân chẳng liên quan gì đến chuyện anh ở sông Mộc Đới: “Thôi kệ đi.”
“Đi chỗ khác, đừng chặn cửa.” Trần Sơ đề nghị, nhóc hồ lô xuất hiện đỉnh cao quá mà, bây giờ ba người đã trở thành tiêu điểm, vô số ánh mắt đang dồn hết về phía Lâm Xuân.
Lâm Xuân vội vàng đứng dậy, đi ra bóc miếng sticker dán trên khung cửa.

Lúc cô bóc sticker, Vua Biển và Trần Sơ đều sửng sốt.

Hai anh là người dị năng cấp cao, rất tinh mắt, liếc qua đã thấy hình vẽ trên sticker, thâm tâm cũng đoán ra được.

Nhưng chẳng ai nói gì, mãi đến khi cả ba đi vào trong góc ít người, Trần Sơ mới hỏi.
– Vừa rồi em vào có gặp thầy nguyền rủa không?
Lâm Xuân gật đầu: “Có, một thầy nguyền rủa cấp tám.”
Ánh mắt anh loé lên sự kinh ngạc: “Sao em biết người ta là thầy nguyền rủa cấp tám?”
Vua Biển cũng ngạc nhiên không kém: “Đúng, tại sao lại là cấp tám mà không phải cấp A hay cấp S?”
Bây giờ trong giới dị năng, cấp bậc dị năng cũng chia theo bảng chữ cái tiếng Anh, ví dụ như Vua Bẩn, cấp bậc của anh là thầy nguyền rủa cấp A.
Lâm Xuân: “Bởi vì…”
Cô do dự không biết mình có nên kể chuyện mình hiểu ngôn ngữ của linh thể ra không.
Trần Sơ: “Được rồi, em không cần giải thích.”
Vua Biển nhìn Trần Sơ, anh cũng rất muốn biết nhưng nghe Trần Sơ nói vậy thì không hỏi lại nữa.
Lâm Xuân ngẫm nghĩ trong thoáng chốc, bỗng sực ra, nói thẳng: “Cũng không có gì đâu, em có vật phẩm dị năng nói chuyện được với linh thể.”
Trần Sơ bỗng nhìn cô, đôi mắt run rẩy của anh đã thể hiện sự mất bình tĩnh trong anh.

Nét mặt của Vua Biển còn khoa trương hơn nhiều, anh há hốc miệng tưởng chừng như có thể nhét vừa một quả trứng gà.
Lâm Xuân như kiểu sợ hai anh vẫn chưa đủ hãi hùng, nói tiếp: “Đúng, em có thể nói chuyện với linh thể, thầy nguyền rủa ở trong tên là Cổ Lâm Phương, là một thầy nguyền rủa cấp tám, cô ấy chủ động nói cho em hết đấy.”
“Vãi lìn, để anh ngấm đã.” Vua Biển lảo đảo tì vào bả vai Trần Sơ: “Tao còn được biết tên linh thể ở không gian con cơ đấy.”
Linh thể trong không gian con có trí khôn, ai cũng biết điều này, nếu không thì tỉ lệ sinh tồn của người dị năng ở không gian con đã chẳng thấp như vậy.

Những người nghiên cứu về không gian con cũng đã nghĩ ra rất nhiều cách để giải mã được ngôn ngữ ở đây, nhưng chưa ai thành công, chỉ có thầy nguyền rủa cấp S, khi sức mạnh linh hồn đạt đến đỉnh cao thì mới có thể cảm nhận được suy nghĩ của đối phương thông qua sự cộng hưởng tâm linh.

Tuy nhiên, suốt mấy thập niên qua cũng chỉ có một thầy nguyền rủa cấp S mà thôi.
Trần Sơ cau mày: “Em đừng nói ra ngoài đấy.”
Lâm Xuân nói kiểu sao cũng được: “Cũng không phải bí mật gì đâu, đợt trước ở thành phố Bão Tuyết, em đã làm trước mặt Vân Chu nhiều lần lắm rồi.”
Nếu cô phải chọn ra một người mà mình tin tưởng ở trong giới dị năng, người đó chỉ có thể là Trần Sơ.

Hơn nữa, với cái số đỏ của cô thì sau này, việc ra vào không gian con sẽ bình thường như cơm bữa, đừng nói đến chuyện Vân Chu đã biết cây thước của cô có thể nói chuyện với linh thể, dù Vân Chu không biết thì mai sau cô vẫn phải dùng, thể nào cũng bị phát hiện ra thôi.

Thành thử, với một năng lực chắc chắn sẽ bị phát hiện thì thà chủ động nói ra còn hơn.
“Thành phố Bão Tuyết?” Dường như Vua Biển đã vỡ ra điều gì đó: “Lần trước ở thành phố Bão Tuyết, Trần Sơ bảo em tự thân thoát khỏi căn nhà, vậy ra em đã dùng…”
Lâm Xuân gật đầu: “Đúng, em nhờ kĩ năng giao tiếp của mình để qua được cuộc đàm phán hữu nghị.”

Vua Biển trố mắt: “Thế cũng được? Từ từ, em nói chuyện được với linh thể nên người ta không làm tổn thương em, trao đổi dễ dàng như thế á?”
Gương mặt Lâm Xuân hoá thành vẻ khắc khổ, lúc đầu cô cũng tưởng như vậy, nhưng hôm nay thầy nguyền rủa đã phá nát ảo tưởng của cô: “Không phải đâu, vừa nãy em đi vào, thầy nguyền rủa cấp tám nguyền rủa em rồi đấy.”
Trần Sơ hốt hoảng nhìn cô: “Em trúng lời nguyền rồi à?”
Cô đáp: “Chắc không đâu.”
Vua Biển: “Chắc không đâu là sao?”
Có là có, không có là không có, không thì nói mình không biết, chứ chắc không đâu là cái mẹ gì?
Lâm Xuân: “Thầy nguyền rủa đã nguyền em bị huỷ hoại nhan sắc, nhưng hình như em không bị.”
Lúc đi ra, cô đã lén sờ tay lên mặt, không thấy vết thương hay đau đớn gì hết, vậy nên có lẽ nguyền rủa không thành rồi.

Lí do mà cô không xác định được là vì cô đã thấy rất nhiều khí đen nguyền rủa, cô cũng không thể chắc chắn rằng những khí đen đấy không tiếp xúc với mình.

Hay là vì nhóc lớn chạy nhanh quá nên mình không dính nhiều khí đen, thành ra lời nguyền vẫn chưa có hiệu lực.
Vua Biển lại há hốc mồm: “Em còn biết người ta nguyền rủa em cái gì?”
Trong tình huống bình thường, với những người dị năng bị nguyền rủa trong toà Khoá Hồn, phải đến khi lời nguyền có hiệu lực thì mới biết mình trúng lời nguyền gì.

Có một số lời nguyền chưa có tác dụng ngay thì nhất định phải tìm thầy nguyền rủa để phán đoán.
Vậy nhưng Lâm Xuân lại nói chuyện được với người ta nên việc cô biết nội dung lời nguyền cũng chẳng có gì kì lạ.
Trần Sơ lấy mắt nguyền rủa ra khỏi không gian chứa vật phẩm: “Để anh nhìn cho em.”
Tay anh cầm mắt nguyền rủa, rót vào trong một luồng sức mạnh hệ phong lờ mờ, thoáng chốc, ấn tín của mắt nguyền rủa đã được lấp đầy bởi nguồn sức mạnh màu xanh, đồng thời nó cũng đáp lại bằng một nguồn sức mạnh màu xanh xám, lan dọc theo kinh mạch để đến với đôi mắt của Trần Sơ, ngay sau ấy, đôi mắt anh đã bị một quầng sáng màu xám xanh bao trùm, anh ngước mắt nhìn về phía Lâm Xuân.
Lát sau, vầng sáng rời đi, Trần Sơ thu hồi sức mạnh, nói nhẹ nhàng: “Chúc mừng em, trên người em không có lời nguyền.”
Lâm Xuân cũng thở phào nhẹ nhõm, mặc dù cô cũng cảm nhận được nhưng khi chắc chắn mình không trúng lời nguyền vẫn làm người ta yên tâm hơn nhiều.
Vua Biển chép miệng: “Người nào vào toà Khoá Hồn thì 80% cũng sẽ bị nguyền rủa, em “đỏ” như thế mà lại an toàn đi ra, chẳng lẽ đây là kiểu chó cùng rứt giậu à?”
Lâm Xuân liếc anh rồi chê bai: “Anh thay bộ đồ khác đi được không, em sợ lát nữa anh vào, nữ linh thể chặt đầu giữ lại đấy.”
Người Vua Biển lạnh buốt, từ từ, với vẻ đẹp và vóc người như thế này thì khéo anh bị người ta ưng thật đấy chứ.
“Anh đi lát rồi về.” Nói xong, Vua Biển đi ngay ra ngoài, sau đó, dưới ánh nhìn sững sờ của Lâm Xuân, anh lôi một người dị năng mặc vest ra đập cho người ta một trận, bắt người ta phải cởi quần và áo sơ mi để đưa cho mình, chừa cho người ta mỗi cái quần lót và áo vest.
Từ bé đến giờ, Lâm Xuân được lớn lên trong một xã hội pháp trị nên không thể chấp nhận được hành vi bóc lột của Vua Biển: “Như thế có được không?”
Trần Sơ nói nghiêm túc: “Trong không gian con, để giữ được tính mạng thì làm bất cứ chuyện gì cũng được hết.

Tất nhiên, sự việc em gây ra thì em phải tự gánh hậu quả.”
Lâm Xuân im lặng, lại một lần nữa cảm nhận được sự tàn khốc của giới dị năng.

Thật ra cô đã có thể thích ứng được chút chút với sự nguy hiểm ở giới này, nhưng trong tiềm thức của cô, dù đối mặt với nguy hiểm thì cũng không thể làm tổn thương người khác, đây là giới hạn cuối cùng của cô, nhưng có lẽ không phải của người khác.
Vua Biển vừa xắn tay áo vừa đi về, anh thấy bầu không khí sai sai, không kìm được mà hỏi: “Sao thế?”
Trần Sơ nhìn Lâm Xuân, nhân tiện hỏi một câu: “Người bị mày đánh có vấn đề gì à?”
Vua Biển buột miệng đáp: “Trên người nó toàn sát khí, nhìn đã thấy đếch phải người tốt lành gì.”
Lâm Xuân ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nét mặt cũng dịu đi.

Thì ra Vua Biển không ăn hiếp bừa bãi mà có chọn lọc hẳn hoi.
Đúng, mặc dù biết rằng giới dị năng tàn ác như vậy, nhưng Lâm Xuân vẫn không thể hành hạ người khác tuỳ ý được.

Cô không biết mình có bị gọi là kiểu cách hay không, nhưng cô không hề muốn thay đổi, ít nhất bây giờ là vậy.
Trần Sơ thấy gương mặt cô đã tự nhiên trở lại, anh nhoẻn một nụ cười không dễ nhận ra, rồi đưa mắt nguyền rủa trong tay cho cô: “Em cầm đi.”
Lâm Xuân còn chưa nói gì, Vua Biển đã la oai oái: “Này này này, con bé đã có đồ hack rồi mà mày còn đưa mắt nguyền rủa cho ẻm nữa, người cần nhất ở đây chẳng lẽ không phải tao à?”
Dù Vua Biển nói như vậy nhưng anh cũng không vươn tay ra cướp.
Lâm Xuân cũng nói: “Đây là đồ của Vua Bẩn, mình dùng không ổn lắm đâu.”
Trần Sơ không thèm để ý: “Quay về đền cậu ấy điểm là được.”
Anh là người giành được vật phẩm này, không có anh thì còn lâu Vua Bẩn mới lấy được mắt nguyền rủa, thế nên nếu anh có dùng thì Vua Bẩn cũng sẽ không có ý kiến gì.
Lâm Xuân ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu, nói: “Thế anh dùng đi, anh cầm theo, có lẽ sẽ tìm được vật phẩm hoá giải lời nguyền.”

Trần Sơ mím môi, không nói câu gì nhưng Vua Biển rất nhạy, chộp được ngay từ khoá quan trọng: “Nguyền rủa gì, mày bị nguyền rủa?”
Người Vua Biển hỏi là Trần Sơ, đây là lần đầu tiên anh và Lâm Xuân bước vào toà Khoá Hồn, trong ba người, anh chưa vào hẳn toà nhà nên không bị nguyền rủa, còn Lâm Xuân vào rồi nhưng vừa nãy đã được giám định bằng mắt nguyền rủa, cô không trúng lời nguyền, thế nên người duy nhất bị nguyền ở đây chỉ có thể là Trần Sơ mà thôi.
Trần Sơ chối: “Tao không bị nguyền rủa.”
Vua Biển tin ngay: “Tao biết ngay mà, mày như này đâu có giống bị nguyền rủa.

Với cả nếu mày bị nguyền rủa thì thể nào Vua Bẩn cũng nhìn ra được.”
Chỉ có Lâm Xuân mới nghi ngờ nhìn Trần Sơ, ánh mắt tràn ngập vẻ ngờ vực.

Cô cảm thấy anh đang nói dối nhưng cô không có bằng chứng, đó chỉ là trực giác mà thôi, cô đoán được từ thái độ của anh đối với Đường Lam Nguyệt.
Cô nhìn mắt nguyền rủa trong tay anh, một tia sáng sực loé lên, cô cầm mắt nguyền rủa đưa cho Vua Biển, cất tiếng trong ánh mắt ngạc nhiên của anh: “Mắt nguyền rủa có thể nhìn thấy lời nguyền mà, anh nhìn đi.”
Cô không thể sử dụng dị năng nên chẳng kích hoạt được năng lực của mắt nguyền rủa, thành thử, dù cô có cầm nó thì cô cũng không biết phải sử dụng thế nào.
Trần Sơ liếc Lâm Xuân, cô giả vờ không nhìn thấy.
Vua Biển sợ run người, nhưng đã phản ứng rất nhanh, anh truyền sức mạnh vào mắt, thôi thúc mắt nguyền rủa nhìn về phía Trần Sơ.

Trần Sơ cũng không tránh đi, thản nhiên đứng ở đó để mặc cho Vua Biển nhìn.
Mấy giây sau, Vua Biển thở phào nhẹ nhõm, trả mắt nguyền rủa cho Lâm Xuân: “Không có lời nguyền thật.

Sơ à, không phải anh em mày không tin mày đâu, con bé bảo tao nhìn đấy nhé.”
Lâm Xuân không ngờ Vua Biển sẽ đâm mình như thế này, cô đón nhận ánh mắt cười như không của Trần Sơ, ngượng đến mức ước gì mình được biến mất ngay tại chỗ.
Trần Sơ: “Anh chứng minh được trong sạch rồi chứ gì?”
Cô đỏ mặt: “Không… Không phải em không tin anh, em…’
Vua Biển hết đâm chọt Lâm Xuân thì lại đến Trần Sơ: “Trần Sơ, tao nói cho mày biết, Lâm Xuân cũng vì lo cho mày thôi, đàn ông đàn ang mà sao nhỏ mọn thế?”
Trần Sơ nhìn Vua Biển, anh cười khẩy rồi bỗng phất tay, một luồng sức mạnh hệ phong xông ra, bịt kín không khí quanh miệng và mũi của Vua Biển.

Chỉ trong loáng chốc, đôi mắt Vua Biển đã đỏ ngầu, nắm lấy tay Trần Sơ, xin tha không ngừng.
Trần Sơ dạy dỗ xong thì mới vung tay lên, thu hồi sức mạnh của mình.
Vua Biển thở dốc, chỉ vào Trần Sơ rồi oán trách: “Mày không biết đùa là gì à?”
Trần Sơ: “Vì tao nhỏ mọn đấy.”
Vua Biển: “…”
Vua Biển thấy rằng đề tài không thể tiếp tục được nữa, vội vàng lảng sang chuyện khác, chuyển hướng hỏi Lâm Xuân: “Vừa nãy em vào toà Khoá Hồn kiểu gì?”
Trần Sơ cũng thấy rất kì nên đã hỏi theo: “Đúng, em vừa vào không gian con sao đã vào toà Khoá Hồn luôn rồi?”
Vì sợ phải vào toà Khoá Hồn nên Lâm Xuân đã mua vé máy bay về thành phố Tấn ngay trong đêm, sao lại có chuyện vừa mới vào không gian con đã xông thẳng vào toà Khoá Hồn, không hợp lí chút nào.
Trần Sơ: “Ai đó ép em vào à?”
Ngoài giả thiết này ra thì anh chẳng nghĩ được lí do nào khác.
“…” Lâm Xuân lại muốn độn thổ, cô phải nói kiểu gì đây, chẳng lẽ bảo không có ai ép em hết, phân nó ép em đấy à? Thà cô chết đi còn hơn.
“Bất ngờ, bất ngờ thôi, lúc ấy em vừa mới đến, không biết đấy là cửa của toà Khoá Hồn nên vô thức đi vào.” Đúng, là như thế đó.
Lừa ai đấy! Vô thức đi vào nhưng lại gắn sticker hồ lô ở ngay trước cửa?
Vua Biển và Trần Sơ thấu tỏ được lời nói dối của Lâm Xuân, nhưng thấy cái vẻ ước gì được biến mất ngay tại chỗ của cô nên không ai dám vạch trần.
Vua Biển nhìn Trần Sơ: “Sao nào, định đột phá mấy tầng đây?”
Trần Sơ trầm ngâm trong chốc lát, hỏi: “Hai người muốn mang đồ ra ngoài không?”
Toà Khoá Hồn có ba cửa ra, một cái ở tầng ba, một cái ở tầng sáu và một cái ở tầng bảy.

Người dị năng cấp cao có thể tránh được những lời nguyền từ tầng ba trở xuống, thế nên chỉ cần lên đến tầng ba thành công thì sẽ lấy được đá sức mạnh ở bất kì tầng nào từ tầng một tới tầng ba, sau đó có thể mở cửa rời đi.

Lời nguyền từ tầng ba trở lên sẽ tương đối nguy hiểm, người dị năng từ cấp A trở lên cũng sẽ bị thầy nguyền rủa rải lời nguyền, nhưng vẫn có thể lấy được vật phẩm dị năng ở trong đó.

Những người có năng lực khá mạnh không những lấy được vật phẩm hoá giải lời nguyền từ tầng ba trở lên mà còn có thể lấy được những vật phẩm có công năng mạnh mẽ hơn.

Từng có một thầy nguyền rủa lấy được mắt nguyền rủa và tinh thể năng lượng hệ mộc ở tầng năm, thậm chí còn có truyền thuyết rằng ai đó đã mang được vật phẩm ra khỏi kết giới.
Còn tầng bảy, diễn đàn nội bộ viết khá ít về tầng này nên Lâm Xuân cũng không rõ lắm.
Để mà nói đơn giản, trong toà Khoá Hồn, tầng càng cao thì càng nguy hiểm, nhưng lại càng có nhiều cơ hội hơn.
Vua Biển nhìn Lâm Xuân: “Hay lên tầng ba đi.”
Lâm Xuân: “…”
Đừng tưởng anh không nói thì em không biết anh nghĩ gì.
Trần Sơ nhìn Lâm Xuân: “Em thì sao?”
Lâm Xuân: “Tầng ba đi ạ.”
Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng… Cô cũng rất sợ cái số đỏ của mình.
Trần Sơ gật đầu: “Thế anh vào lấy đá sức mạnh trước, anh sẽ đem cả đá cho hai người, sau đó anh sẽ đi ra đầu tiên, Lâm Xuân đi ra thứ hai, Tinh Vũ, mày ra cuối cùng.”
Vua Biển không hiểu: “Tại sao?”
Trần Sơ: “Bọn tao bị hút vào ở trên máy bay.”
Vua Biển “Ồ” lên, hiểu rồi.

Hai người bị không gian con nuốt vào nhưng máy bay sẽ không đứng im tại chỗ để đợi bọn họ, thế nên lát nữa đi ra ngoài, có lẽ cả hai sẽ xuất hiện ở trên bầu trời.

Lâm Xuân không biết bay, nếu đi ra ngoài trước thì thể nào con bé cũng sẽ bị rơi xuống chết luôn, vậy nên Trần Sơ là người đi ra ngoài đầu tiên, đợi Lâm Xuân ở ngay ngoài cửa ra.

Còn mình đi ra cuối cùng, có lẽ vì Trần Sơ sợ Lâm Xuân yếu quá sẽ bị những kẻ khác cướp mất đá sức mạnh nên mình ở lại để bảo vệ con bé.
Mọi chuyện đã được quyết định đâu vào đó, Trần Sơ gật đầu với hai người, quay người đi vào toà Khoá Hồn, nhưng anh vào có năm phút đã đi ra, trong tay còn cầm ba viên đá sức mạnh rất to, ung dung như thể chỉ quay về nhà mình lấy đồ vậy.

Cảnh tượng này đã khiến những người dị năng đang thử thăm dò nhau ở ngoài hâm mộ không thôi, giá mà được xông ra cầu xin Trần Sơ hãy mang cả đá sức mạnh cho bọn họ.
Trần Sơ chia đá sức mạnh cho hai người: “Tao ra cửa tầng ba đợi bọn mày trước.”
Vua Biển gật đầu, với thực lực của anh, lên tầng ba cũng không có vấn đề gì.
Trần Sơ nhìn Lâm Xuân: “Sau khi đi vào, em đừng nói chuyện với linh thể trong toà nhà, cầm mắt nguyền rủa rồi cố mà chạy đi, mắt nguyền rủa có thể thấy được sức mạnh của lời nguyền, em chỉ cần tránh đi thì sẽ không trúng lời nguyền được đâu.

Trong tình huống như vậy, thầy nguyền rủa sẽ không đuổi theo em nữa.”
Sức mạnh nguyền rủa là vô hình, trừ khi mang theo mắt nguyền rủa, không thì người ngoài sẽ không thấy được.
Lâm Xuân nghe xong, mù mờ đứng lên, cô nghe người bán đấu giá nói rằng mắt nguyền rủa có thể tránh được lời nguyền, cứ tưởng là nó có thể chặn được lời nguyền, ai dè nó chỉ thấy được sức mạnh của lời nguyền đó thôi, cuối cùng vẫn phải dựa vào bản thân mình hết.
Với những người dị năng có giác quan vượt xa người bình thường mà nói, chỉ cần nhìn thấy sức mạnh của lời nguyền là đã tránh được rồi, nhưng giác quan của Lâm Xuân vẫn là một người bình thường, cô không biết mình có tránh được hay không.

Nói cách khác, với chỉ số may mắn -99 của mình thì khả năng cao là cô không thể thoát được.
Lâm Xuân ngẫm nghĩ trong phút chốc, bỗng vụt ra một ý tưởng tuyệt hay: “Anh Trần Sơ, em có một cách an toàn hơn.”
Trần Sơ: “Cách gì?”
Lâm Xuân lấy một thứ ra khỏi túi áo rồi đưa cho anh.

Trần Sơ nhận lấy, thấy nó là miếng sticker cô dán ở cửa khi nãy.
Cô hơi ngượng ngùng: “Em cũng thấy tác dụng của vật phẩm rồi đấy, là… Trong lúc nguy hiểm, nhóc hồ lô sẽ khiêng… Sẽ cứu em về nhà.

Nên anh cầm theo, nhỡ gặp nguy, nhóc hồ lô sẽ…”
“Phụt… Ha ha ha…” Khi Lâm Xuân vừa nói ra ba chữ nhóc hồ lô, trong đầu Vua Biển đã phát ra tiếng nhạc lúc nhóc hồ lô ra sân, lại nhớ đến cảnh tượng vừa rồi, anh không thể nhịn được nữa, phá lên cười.
Nét cười cũng hiện hữu trong khoé mắt Trần Sơ, anh cũng rất khổ khi phải nhịn cười như thế này.
Lâm Xuân vừa ngượng vừa tức, nhưng chẳng thể làm gì được: “Ờ, thế để em tự chạy.”
Nói xong, cô định cướp lại sticker nhưng Trần Sơ đã khép tay vào, nhận lấy miếng sticker: “Tốt lắm, em… Năm phút sau hẵng vào.”
Nói rồi, anh quay người, đi vào toà Khoá Hồn một cách nhanh chóng.
Bấy giờ Vua Biển vẫn đang cười hô hố, nhất là khi nghĩ đến cảnh tượng sắp xảy ra: “Không được, em để anh vào trước đi, anh muốn nhìn thằng nhóc hồ lô vác Trần Sơ ra ngoài, há há há~”
Dù rằng Vua Biển nói như vậy nhưng anh cũng không vào trước, lỡ mà anh có vào hóng hớt khiến Lâm Xuân ở bên ngoài xảy ra chuyện thì chính anh cũng không thể tha thứ cho mình.
Năm phút sau, Lâm Xuân lại đi vào toà Khoá Hồn.
Nữ linh thể Cổ Lâm Phương vẫn đứng sừng sững ở nơi đó, Lâm Xuân nhìn thấy cô ấy nên đã đề phòng trong vô thức, nhưng Cổ Lâm Phương chẳng hề tấn công cô mà lại nói ra một chuỗi những lời gì đó với cô, xì xào xì xồ không hiểu gì hết.
Lâm Xuân không cảm nhận được sự tức giận trong giọng nói của đối phương, nhưng cô lại thấy được vẻ nghi ngờ, ngập ngừng một lát, cô vẫn lấy thước ra, kích hoạt kĩ năng.
Lâm Xuân: “Cô nói gì thế?”
Cổ Lâm Phương: “Vừa rồi cô đã sử dụng năng lực gì để chắn được lời nguyền của tôi?”
Trả lời sai, phạt mười thước.
Chắn?

Lâm Xuân: “Không phải vì tôi chạy nhanh à?”
Cổ Lâm Phương: “Lúc tôi nguyền rủa đã đứng rất gần cô, cô không thoát được.

Có một sức mạnh quy tắc nào đó đã chặn lời nguyền của tôi.
Lâm Xuân suy ngẫm một lát, nếu sức mạnh quy tắc thật sự tồn tại thì chỉ có thể là nhóc hồ lô được thôi.

Nhóc hồ lô đỉnh thế cơ à? Quy tắc đó là gì nhỉ? Lâm Xuân đã xem phim hoạt hình Anh em hồ lô nên bây giờ cô nảy ra một suy đoán rất to gan.
Hình như trong phim, khi ông cụ bị yêu quái bắt đi, cuối cùng vẫn sẽ được các bé hồ lô cứu về mà chẳng bị thương ở đâu hết.

Hồi bé xem không hiểu, chẳng thấy có gì sai cả, nhưng khi lớn lên, hiểu ra nên phải buột miệng than thở, tại sao ông cụ bị bắt nhiều lần như thế mà vẫn bình an vô sự.
Chả lẽ đây là quy tắc ư?!
Lâm Xuân chợt nhìn xuống miếng sticker ông cụ trên ngực mình, hoảng sợ bởi chính suy đoán của mình: Nếu là như vậy thì ông cụ đỉnh quá rồi biss biss.
Cô nghĩ ngợi một lát, nhìn về phía Cổ Lâm Phương: “Nếu tôi nói cho cô biết thì cô có thể trả lời tôi một chuyện không?”
Cổ Lâm Phương suy tư rồi gật đầu: “Được.”
Lâm Xuân: “Cô đoán đúng rồi đấy, lí do mà tôi chặn được lời nguyền của cô là vì năng lực vừa rồi của tôi có thể tránh khỏi tổn thương.”
Cổ Lâm Phương: “Thì ra là vậy.

Cô muốn hỏi tôi việc gì?”
Lâm Xuân ngẫm nghĩ, hỏi: “Có một anh chàng đã đi vào trước tôi, tôi muốn biết trên người anh ấy có lời nguyền hay không?”
Cô vẫn chưa tin vào việc Trần Sơ không bị nguyền rủa.

Ở resort, thái độ mà anh dành cho Đường Lam Nguyệt và Lý Gia Mộc rất bất thường, với cả hệ thống cũng đã bói ra được, bọn họ từng tổn thương anh.
Hệ thống xem bói, tỉ lệ chính xác là 100%.
Cổ Lâm Phương: “Có.”
Lâm Xuân thấu tỏ, ngẩng đầu lên: “Lời nguyền gì thế?”
Cổ Lâm Phương: “Lời nguyền trên người anh ta là lời nguyền cấp 12, tôi không nhìn ra được.”
Lâm Xuân: “Cô không nhìn ra được, thế tại sao cô lại chắc chắn trên người anh ấy có lời nguyền?”
Cổ Lâm Phương: “Tôi đã từng nguyền rủa anh ta nhưng thất bại.”
Lâm Xuân: “Cô thất bại, có lẽ là vì anh ấy mạnh quá chứ không có nghĩa là anh ấy bị nguyền rủa.”
Cổ Lâm Phương lắc đầu: “Không, anh ta không né tránh, tôi đã nguyền rủa thành công nhưng lại bị một sức mạnh nguyền rủa mạnh hơn cắn nuốt.

Tôi không thể cảm nhận sai được.”
Không tránh? Tại sao lại không tránh, trừ khi đàn anh Trần Sơ biết trên người mình có lời nguyền, hơn nữa còn có thể phá huỷ tất cả những lời nguyền khác.
Lâm Xuân nghĩ đến đây, từ từ bước lên trên tầng hai.
Linh thể đứng trên tầng hai nhìn thấy Lâm Xuân, đối phương không nói linh tinh gì hết, năng lực trong cơ thể dâng trào, hai tay bắt đầu kết ấn.
Lâm Xuân nhìn anh ta, cô vẫn muốn xác nhận lần nữa, giơ cây thước trong tay lên rồi chỉ: “Chữ cái đằng sau ABC là gì?”
Linh thể không đáp lại Lâm Xuân, tiếp tục câu thần chú của mình: “Tôi nguyền rủa cô, nguyền rủa cô ốm đau bệnh tật…”
Bấy giờ, ở cửa ra trên tầng ba, bên tai Trần Sơ bỗng vang lên tiếng hát tẩy não quen thuộc.
– Các bé hồ lô, các bé hồ lô, bảy quả hồ lô trên giàn cây, không sợ mưa gió, la la la la la la la~
Một tia sáng màu cam xuất hiện cùng với tiếng hát, theo sau là tiếng nói của người anh thứ hai: “Ông ơi, con tới cứu ông đấy.”
Phiên bản 2D của nhóc hai đã biến mất ở cầu thang.
– Phì~~
Bây giờ không có ai, Trần Sơ cũng không cần phải kìm nén nữa, anh cười gập người mặc xác hình tượng của mình.
Ở đầu bên kia, nhóc hai chạy một mạch từ tầng ba xuống tầng hai, nhìn thấy linh thể ở tầng hai, ưỡn cao bộ ngực nhỏ nhắn, hung hăng chỉ vào linh thể rồi hét ầm lên: “Yêu quái, thả ông của ta ra.”
Sau đó, nhóc đặt tay phải lên mắt, trong mắt ánh lên một tia sáng bắn về phía linh thể, rất chi là thừa thãi,.

Khi Lâm Xuân cảm giác sắp xảy ra chuyện gì đó, nhóc hai bỗng quay lại, vác cô lên người chạy vụt đi.
“…” Lâm Xuân.
Thế nên vừa nãy con chỉ đang biểu diễn thiên lí nhãn của mình thôi à? Nhưng con cách người ta còn chưa đến hai mét, con dùng thiên lí nhãn làm gì???
(*) Thiên lí nhãn là một hình thức của phép thuật sử dụng thông qua đôi mắt cho phép người sử dụng xem xét và quan sát trên một khoảng cách dài, tạo cho họ khả năng có thể nhìn xuyên qua các vật thể rắn, do đó cho phép người dùng theo dõi kẻ thù tương đối dễ dàng
Nhóc hai không quan tâm ông cụ đang mắng gì hết, cứ thế khiêng ông chạy bình bịch lên tầng ba, loáng chốc đã chạy đến bên Trần Sơ.
“Ông ơi, chúng ta về nhà rồi.” Nhóc hai quẳng Lâm Xuân vào nhà rồi biến mất ngay tại chỗ.
Mà lúc này, nhà = Trần Sơ.
Trần Sơ vô thức đón lấy Lâm Xuân vừa bị nhóc hai ném vào lòng mình, bốn mắt nhìn nhau trong sự mịt mờ..

Nhấn Mở Bình Luận