Chương 101: 101: Trộm Đồ

Tôi Có Hệ Thống Bói Toán

“Hay bọn mình vào sau đi.” Đứng trước cửa sân bay, Lâm Xuân chần chừ không muốn đi vào.
“Em sao thế?” Trần Sơ hơi khó hiểu, đã đến sân bay rồi sao còn không vào.
“Năm giờ mình mới bay cơ mà? Còn tận hai ba tiếng nữa.” Bọn cô bay lúc năm giờ, mà bây giờ mới hơn hai giờ chiều.

Tuy nhiên, lí do khiến Lâm Xuân chưa muốn vào sân bay không phải vì còn ba tiếng nữa máy bay mới cất cánh, mà bởi cô ước tính khoảng nửa tiếng sau, dịch bệnh sắp bắt đầu được phong ấn lần hai.
Mặc dù hệ thống đã từng nói, mỗi khi hình phạt tai nạn giao thông được kích hoạt, nó sẽ không làm tổn thương người vô tội, nhưng lát nữa bọn cô sẽ ngồi máy bay nên cô không muốn mang tai hoạ ngầm này lên trên đấy, cô muốn giải quyết ngay dưới đất liền.
Chậc, không ngờ sẽ có một ngày mình lại khát cầu có ô tô xông đến đâm mình, hơn nữa còn tận hai lần.
“Em vẫn muốn đi chơi à?” Trần Sơ nhớ lần trước đi Đế Đô, Lâm Xuân tiếc nuối bảo mình không có thời gian chơi bời, thành ra anh mới nghĩ cô muốn đi lượn lờ.
“Vâng vâng, em còn chưa vào trung tâm thương mại ở nước ngoài nữa, được không anh?” Cô hỏi.
“Được.” Anh không có ý kiến gì, mở điện thoại lên tra bản đồ: “Ở gần đây có một trung tâm thương mại, cách khoảng hai ba cây, bọn mình phải bắt xe qua.”
Phong ấn dịch bệnh, đếm ngược mười phút.
Lời nhắc của hệ thống bỗng xuất hiện.
Mười phút nữa?!
“Đừng gọi xe, bọn mình đi bộ ra đấy đi.” Còn có mười phút, đi bộ một đoạn là sẽ bị đâm rồi, ngồi xe nguy hiểm quá.
– Đi bộ?
– Vâng, nãy ngồi taxi hơn một tiếng nên giờ em hơi váng đầu, muốn đi bộ hơn.
Say xe? Thế cái người ngồi trên xe vừa hò hét vừa lôi điện thoại ra chụp phong cảnh suốt cả đường là ai?
“Được, thế mình đi bộ.” Trần Sơ cũng không vạch trần cô, anh nhìn phương hướng, chủ động dẫn Lâm Xuân đi về phía trung tâm thương mại.
Cô đi sau anh, vừa để ý đồng hồ đếm ngược của hệ thống vừa lặng lẽ đi sát ra lề đường.

Dù sao cũng sẽ bị đâm thôi nên cứ làm người tử tế đi đã, tạo điều kiện tốt cho tai nạn giao thông, tránh làm hại người vô tội.

Dẫu hệ thống đã nói rằng, những người bị vạ lây do vận xui của cô gây ra, hầu hết họ cũng phải trải qua kiếp nạn như vậy trong đời, nhưng cô không muốn bản thân mình tác động vào vận mệnh của người khác.
Lâm Xuân lén đi ra mép đường, một cánh tay bỗng vươn tay, kéo tay cô sang bên mà không giải thích một lời.
“Em đi vào trong đi.” Trần Sơ kéo cô sang bên cạnh, còn mình đứng chắn giữa cô và đường xe chạy.
“…” Đại ca ơi, em đã phải vất vả, cố tình đi bộ ra sát rìa đường để không làm liên luỵ đến anh đó, nếu anh cứ kè kè bên em thế này, lỡ gặp tai nạn thì biết phải làm sao?
Lâm Xuân ước gì mình có thể thành thật với Trần Sơ, nói rằng lát nữa em sẽ bị xe đâm, đây là hình phạt dành cho em, không ai cản được hết, chỉ mình em mới đảm đương được, vậy nên đại ca đừng che chở cho em nữa, chỉ tổ bị thương vô ích thôi.

Nhưng bây giờ cô không thể nói ra, đặt mình vào tình huống ngược lại, nếu Trần Sơ nói cho mình nghe những lời tương tự, cảm xúc khi biết bạn mình sắp bị thương nhưng mình chỉ có thể đứng nhìn thật sự rất tồi tệ.

“Em khát à?” Trần Sơ chỉ ra máy b án nước tự động ở gần đây: “Có muốn uống nước không?”
“Có, em muốn uống coca.” Mùa hè uống coca là hợp nhất.
“Anh đi mua.” Anh bước nhanh ra máy b án nước, còn cô đứng đợi ở đấy.
Bấy giờ, có chiếc taxi dừng lại bên đường, cửa sau mở ra, một cô gái tóc vàng mắt xanh bước xuống xe, cô ta mặc bộ váy ngắn màu đỏ ôm sát cơ thể, khoe ra vóc dáng nóng bỏng, thu hút sự chú ý của mọi người trên đường.

Cô ta chỉnh lại váy, nhìn xung quanh như đang tìm cửa sân bay, đến khi xác định được vị trí, cô ta bước đến lối vào của sân bay.
Lâm Xuân đang nhìn chằm chằm đồng hồ đếm ngược của hệ thống, lên kế hoạch làm thế nào để bỏ rơi Trần Sơ một cách suôn sẻ, bỗng dưng có một cái bóng phủ xuống trước mặt cô.

Lâm Xuân ngẩng lên, nhìn thấy một người đẹp nước ngoài đang đi thẳng về phía mình, thản nhiên đối mặt với cô, làm cô vô thức bước sang bên cạnh để nhường đường.
– Change!
Tiếng thầm thì trầm thấp vang bên tai Lâm Xuân, khiến cô cảm giác có thứ gì đấy trong người đang tràn ra ngoài, sau đó lại có thứ gì đó chảy vào, hình như là sức mạnh.
Dị năng không gian?
Cùng lúc đó, Trần Sơ cảm giác có nguồn năng lượng dao động, anh dịch chuyển về trước mặt Lâm Xuân, đang định vung tay, anh bỗng nhận ra có gì không ổn, nên thay vì đánh, anh đã nắm tay cô rồi lùi lại mấy bước.
“A!!!!!” Tiếng thét thảm thiết vang vọng trên con đường bên ngoài sân bay.

Cô gái tóc vàng mới nãy còn quyến rũ hớp hồn người bỗng nhiên ngã gục xuống đất, đau đớn co gập người lại, làn da hoá thành màu xanh đen bằng tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Đây là!
Trần Sơ nhận ra đây là dịch bệnh ngay lập tức.

Nhưng nó đã bị phong toả trong trại Miêu rồi mà? Chẳng lẽ Miêu Ca Vân thoát ra rồi?
Người phụ nữ co giật dữ dội, bộ tóc giả trên đầu rơi xuống, để lộ ra mái tóc đỏ nằm trong chiếc mũ lưới trùm đầu.
“Mia!” Lâm Xuân la thất thanh.
“Em biết cô ta?” Trần Sơ hỏi.
“Cô ta là thành viên của Lửa Xanh, kẻ hợp tác với Dracula để bắt cóc em.” Lúc bị biến thành rối gỗ, do tầm nhìn nên cô không thấy rõ mặt Mia nhưng mái tóc đỏ và giọng nói này, cô không thể nhận nhầm được.
“Hoá ra là cô ta, cứ tưởng để cô ta lọt lưới rồi.” Sau khi Lâm Xuân được giải cứu, Trần Sơ không bao vây thành phố nữa nên đã để cho người dị năng không gian đó chạy trốn.
Anh nói xong, đương định đi qua.
Ngay lúc ấy, người phụ nữ đang nằm rạp xuống đất chợt ngừng kêu gào, cô ta ngước gương mặt xanh đen vì bị bệnh dịch xâm chiếm lên nhìn Lâm Xuân chằm chằm, rồi hét một câu bằng hơi thở cuối cùng: “Change!”
Trần Sơ đứng chắn trước mặt Lâm Xuân theo bản năng, nhưng anh cũng không cảm nhận được bất cứ nguy hiểm nào, không yên lòng quay người nhìn cô.
Bấy giờ, Lâm Xuân đang lặp lại quá trình biến hoá cơ thể, dị năng không gian mình vừa mới có được, còn chưa kịp nghiên cứu đã chạy biến đi, tiếp theo đó, một thứ thân quen lại tràn về bên cô.
Cô vô thức cúi xuống nhìn cổ tay trái của mình, hoa văn màu xanh đen đang từ từ hiện lên.

Dịch bệnh trở lại rồi.
“Rốt cuộc trên người mày có gì! Tại sao lại ăn mòn được cơ thể của tao?” Mia nhìn Lâm Xuân với vẻ sợ hãi, rõ ràng cô ta đã trả lại dị năng cho Lâm Xuân rồi, cớ sao virus trong người vẫn không mất đi.
Là sao? Dịch bệnh vốn nằm trong người Lâm Xuân?
Trần Sơ nhận ra điều gì đó, đôi mắt anh co rụt lại, không kìm được mà quay đầu nhìn cô.
Lâm Xuân chột dạ vì ánh nhìn của anh, cô đang nghĩ xem mình nên giải thích như thế nào, khoé mắt lại thấy Mia chuẩn bị chạy trốn nên đã sốt sắng: “Đừng để cô ta trốn thoát, bệnh dịch trong người cô ta sẽ lây lan đấy.”
Trần Sơ làm như không nghe thấy, vẫn nhìn cô chăm chú như vậy.
Lâm Xuân quýnh lên, toan đuổi theo.

Bấy giờ Trần Sơ mới cử động, một tay anh ôm lấy Lâm Xuân đang định chạy qua người anh, sau đó anh cũng không hề quay đầu mà vung tay còn lại lên, dùng gió để trói chặt Mia đang loạng choạng, cố gắng thoát thân, khiến cô ta không thể nhúc nhích được.
Giờ đây, khu vực xung quanh sân bay đã trở nên hỗn loạn, có kẻ đứng xem, có người gọi xe cấp cứu, thậm chí có cả người quay video lại.
– Cô gái, cô không sao chứ?
Người bình thường không thể thấy được cuộc chiến dị năng, trong mắt họ, trình tự diễn biến vừa rồi là một người đẹp tự dưng ngã khuỵu xuống, và rồi cơ thể nhanh chóng chuyển sang màu xanh đen như thể bị trúng độc, nom giống một căn bệnh lạ nào đó bỗng nhiên xuất hiện.

Sau đó cô ta bò dậy, đi được hai bước đã gục xuống tiếp.
“Đừng chạm vào, đấy là bệnh truyền nhiễm.” Lâm Xuân thấy có người muốn lại gần Mia nên vội vàng lên tiếng ngăn cản.
Ba chữ “bệnh truyền nhiễm” vừa cất lên, đám người đứng xem không dám tới gần nữa, người người tránh ra xa.
Lâm Xuân thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị đi lên lấy bệnh dịch về, mặc dù phần lớn virus đã trở lại cơ thể cô rồi, nhưng virus trong người Mia vẫn chủ động lan ra khắp nơi.

Nếu không được xử lí, nó sẽ trở thành một ổ dịch khổng lồ.
“Em đi làm gì?” Trần Sơ hỏi cô.
“Đi “thu mua” bệnh dịch á.” Cô trả lời mà chẳng cần nghĩ ngợi.
“Vậy nên bệnh dịch trong người anh cũng được em lấy về?” Anh hỏi.
Cô sững lại, giật mình thảng thốt.
Anh nắm chặt tay cô, hỏi lại lần nữa: “Dịch bệnh trong người anh chuyển sang em rồi đúng không?”
Không hiểu sao, Lâm Xuân cảm giác như mình vừa làm chuyện trái với lương tâm, con tim cứ đập thình thịch mãi.
Cô không trả lời nhưng Trần Sơ đã nhận được đáp án từ nét mặt của cô, anh dần nhìn xuống, rồi dừng lại trước hoa văn màu xanh đen tựa như chiếc vòng tay trên cổ tay trái của cô.
Khi nãy Lâm Xuân vô thức nhìn xuống cổ tay, anh cũng đã để ý đến.
“Em… Về em giải thích với anh, giờ em phải đi thu hồi dịch bệnh về đã, không thể để nó lan rộng ra được, nhé…?” Lâm Xuân hỏi với sự van xin.

Lồ ng ngực Trần Sơ đập liên hồi, cơn sóng cuộn trào trong đôi mắt, cuối cùng anh đành nhắm chặt mắt lại, đè nén những xúc cảm trong tim: “Đợi tổ chức dị năng nước Y tới đi, giờ đông người quá, có người đang quay video nữa.”
Lâm Xuân nhìn xung quanh, gật đầu rồi đứng im.
Đồng hồ đếm ngược còn năm phút.
Vẫn còn năm phút nữa trước khi tai nạn xảy ra! Nhìn quần chúng tụ tập vì biến cố vừa rồi, Lâm Xuân lại sốt ruột vô cùng.
Mình nên ở đây đợi tai nạn đến hay là đợi bị đâm xong rồi mới quay lại? Thực ra cô muốn rời khỏi nơi đông người hơn, nhưng cô sợ trong thời gian mình đi, bệnh dịch trong cơ thể Mia sẽ lây cho người bình thường.
Vẫn chưa có thông tin gì về mức độ nguy hại của dịch bệnh, mới chỉ có ba người nhiễm bệnh, Trần Sơ, cô và Mia.

Cả ba đều là người dị năng, những tác động do dịch bệnh gây ra cho họ không thể lấy làm ví dụ cho người bình thường được.

Lỡ người bình thường dính phải rồi chết ngay tức khắc thì sao? Chỉ nghĩ đến đây thôi cũng khiến Lâm Xuân thấy khủng hoảng.
“Cô ta vừa đổi cho em cái gì?” Trần Sơ hỏi cô, anh cảm nhận được rõ rằng đối thủ sử dụng dị năng nhưng anh không biết cụ thể là gì.
“Hình như cô ta đổi dị năng của mình cho em.” Lâm Xuân nhớ đến sự thay đổi vừa rồi.

Lần đầu tiên bị trao đổi dị năng, cô cảm thấy rất rõ có năng lượng đang thoát khỏi cơ thể mình, sau đó là nguồn dị năng không gian xa lạ với mình đang ập vào người.
“Vật phẩm tráo đổi.” Giọng Trần Sơ trầm đi.
– Gì cơ?
“Đấy là vật phẩm cấp S, nó có thể hoàn thành việc thay thế năng lực của chính nó và năng lực của đối thủ trong một khoảng cách nhất định.

Gọi là vật phẩm hệ quy tắc, sức mạnh vô cùng khủng khiếp.” Anh giải thích.
Vật phẩm cấp S, thuộc hệ quy tắc, thế chắc chắn nó rất đáng tiền.
“Vậy bọn mình ra cướp đi, tới khi người dị năng nước Y đến, còn lâu họ mới đưa cho mình.” Lâm Xuân nói liền một mạch.
“Cô ta là người dị năng hệ không gian, trừ khi tàn đời, chứ nếu cô ta không tự nguyện thì mình không lấy được vật phẩm ra đâu.” Trần Sơ lắc đầu.
Lâm Xuân nhìn Mia bị cơn gió trói chặt dưới mặt đất mà không thể cử động, biết chắc rằng cô ta sẽ không can tâm đưa vật phẩm cho mình, với lại cô cũng chẳng còn thời gian để thuyết phục cô ta nữa.
Đồng hồ đếm ngược còn ba phút.
Lâm Xuân thấy phiền kinh khủng khi cứ phải đếm ngược như này.
“Đại ca hệ thống, cậu nhất định cứ phải đâm tôi đúng giờ à? Ở đây lắm người như thế này.” Cô cộc cằn.
“Đây là đang dự tính.” Hệ thống đáp một cách vô cảm.
“Dự tính dự tính, sao lúc tôi trừ sạch điểm trong không gian con, cậu không lấy xe ra tông tôi luôn?” Cô bực mình.
“Không gian con chả có ô tô, không đáp ứng được điều kiện xử phạt nên chỉ đành phạt sau.” Hệ thống nói.
Hừ, lười phải chí choé với hệ thống, đâm thì cứ đâm đi, phải cuỗm vật phẩm cấp S đã rồi tính sau.
Lâm Xuân nhanh chóng mở kho hàng, lấy ra một tờ “Giấy chữ kí của thần trộm cắp”.
Trần Sơ chú ý ngay đến món đồ xuất hiện trong tay cô, ánh mắt rơi vào mảnh giấy.
Cô nhìn anh, thâm tâm chộn rộn, cô bỗng nảy ra một sáng kiến hay, không chỉ đánh lạc hướng anh mà còn trộm được đồ.
– Đây là vật phẩm mới của em, giấy chữ kí của thần trộm cắp.

Trần Sơ nhìn thấy trên giấy có viết ba chữ “thần trộm cắp” con con.
“Anh cầm giấy, mặc niệm câu “Tôi sùng bái thần trộm cắp nhất” ba lần.

Số anh đỏ, mang nó qua cướp vật phẩm cấp S đi anh.” Lâm Xuân nói về chuyện chôm chỉa với gương mặt ngây thơ vô tội vô cùng.
“Anh đi nhanh lên, cảnh sát nước Y sắp đến rồi, không đi là muộn đó.” Cô thúc giục.
Trần Sơ không còn do dự nữa, cầm tờ giấy đi đến chỗ cô gái tóc đỏ ở gần đó.

Lâm Xuân thấy anh rời đi, vội vàng tìm một nơi gần lề đường và có ít người xung quanh để ngồi xuống.
Chỗ này đẹp, chỉ cần hệ thống kiểm soát tốt, có lẽ sẽ không hành hạ người vô tội.
Trần Sơ cảm nhận được nên đã quay đầu lại, thấy cô chỉ đổi vị trí nên anh không nghĩ gì nhiều, ngồi xổm xuống nhìn vào ánh mắt tàn độc của cô gái tóc đỏ, bắt đầu mặc niệm.
– Tôi sùng bái thần trộm cắp nhất.
Sau ba lần, Trần Sơ cảm giác giấy chữ kí trong tay đột nhiên biến mất, anh vô thức vỗ tay cầm giấy vào người cô ả, và ngay tức khắc, anh nhận thức được có thứ gì đó đã nằm trong tay mình.
Một suy nghĩ chảy trôi trong tâm trí.
Dị năng không gian, anh trộm được dị năng không gian?!
Tiếng “cạch” vang lên, có vật nào đấy xuất hiện trong hư không rồi rơi xuống đất.

Đó là một chiếc nhẫn giản dị giống với những cái nhẫn bạc bình thường khác, nhưng đây là thứ rơi ra từ một không gian khác.
Vật phẩm dị năng.
“Những người không liên quan xin hãy tránh ra.” Bấy giờ xe cấp cứu và cảnh sát đã đến nơi, có chuyên viên cấp cứu mang cáng tới.
Trần Sơ tiện tay nhặt chiếc nhẫn, dùng dị năng để bịt tiếng hét ầm ĩ của Mia lại rồi đứng dậy, lùi ra phía sau thật nhanh.
“Anh quen nạn nhân à?” Cảnh sát hỏi anh.
Anh lắc đầu: “Tôi không quen.”
– Vậy xin anh hãy tránh ra.
Trần Sơ đang định rời đi, thấy bác sĩ sắp giơ tay chạm vào Mia – kẻ đang dần suy yếu khi bị cướp mất dị năng, anh nhắc nhở: “Đây là bệnh truyền nhiễm, đừng động vào.”
Bác sĩ vội rụt tay về, mọi người đồng loạt lùi ra sau một bước.
– Anh là bác sĩ?
Trần Sơ còn chưa kịp trả lời, tiếng phanh xe ồn ào chợt vang lên ở sau lưng.
Anh vô thức nhìn ra sau, thấy một chiếc xe mất kiểm soát lao qua giữa đường, hất thẳng Lâm Xuân lên không trung.

Người cô bay qua vành đai xanh bên đường như một đường cong parabol rồi rơi xuống bãi đỗ xe bên trong.
“Cứu cô gái kia trước.” Bác sĩ quyết định rất nhanh, chạy sang bãi đậu xe cùng với chuyên viên cấp cứu.
Trần Sơ sực vỡ lẽ ra hết thảy.
Hết chương 101..

Nhấn Mở Bình Luận