Chương 204: Vây Giết Tiêu Phàm

Vô Thượng Sát Thần

Tiêu Phàm mang theo Tiểu Kim đi vòng qua đường cái, đến một đầu ngõ nhỏ âm u, đột nhiên dừng bước, con ngươi Tiêu Phàm lập tức vô cùng băng lãnh, lạnh giọng nói: - Đi theo lâu như vậy, cũng mệt rồi, ra đi.

Hô hô!

Từng đạo khí tức cường đại lấp lóe ra bốn phía, trong ngõ nhỏ bỗng xuất hiện tám đạo thân ảnh, trên thân mỗi người đều tản ra khí tức Chiến Tông cảnh đỉnh phong.

- Vũ Thừa Quân?

Con ngươi Tiêu Phàm đột nhiên dừng tại trên người thanh niên áo trắng cầm đầu:

- Thế nào, Tuyết Ngọc Long nhịn không được muốn động thủ? Tám tên Chiến Tông đỉnh phong, thực sự là ta còn để vào mắt.

- Đem Hung Đao giao ra, còn có thể cho ngươi chết thoải mái.

Vũ Thừa Quân không che giấu sát ý trong lòng.

Tiêu Phàm buồn cười nhìn Vũ Thừa Quân, những người này vẻn vẹn vì Hung Đao mà tới sao?

Hiển nhiên không có khả năng, đoán chừng là Tuyết Ngọc Long không muốn bản thân tiếp tục sống sót mới để bọn hắn xuất thủ. Về phần Hung Đao Đồ Lục, chỉ là thuận tiện nói thôi.

Có Hung Đao Đồ Lục, Tuyết Ngọc Long liền có thể triệt để khiến Bách Lý Cuồng Phong thôi do dự.

- Có bản lĩnh thì tới lấy!

Tiêu Phàm lạnh lùng cười một tiếng, trong tay quang hắc sắc chớp nhấp nháy, một cỗ khí tức cuồng bạo dập dờn bắn ra, sương mù màu đen lượn lờ.

- Giết!

Vũ Thừa Quân không nghĩ tới Tiêu Phàm vậy mà không chào hỏi liền xuất thủ, lập tức đằng đằng sát khí hướng lên. Tiêu Phàm mạnh, nhưng còn có thể mạnh hơn tám Chiến Tông cảnh đỉnh phong bọn hắn hay sao?

Về phần Tiểu Kim hoàn toàn bị hắn xem nhẹ, mặt khác bảy người cũng chỉ coi Tiêu Phàm là đối thủ.

- Rống!

Nhưng mà lúc này, Tiểu Kim gầm lên giận dữ, giống như Sư Vương gào thét, toàn thân tản ra kim quang hừng hực, hóa thành một đạo kim sắc thiểm điện xông ra.

Phốc!

Một đạo huyết kiếm bắn về phía hư không, trong đó một Hắc Y Nhân kinh hãi che cổ mình, máu tươi phun trào, muốn cầm máu nhưng không sao cầm được.

Mấy người Vũ Thừa Quân kinh hãi nhìn Tiểu Kim, tốc độ kia, khiến bọn hắn đều một trận hãi hùng khiếp vía.

Nhanh! Nhanh đến cực hạn!

Dù là Chiến Tông cảnh đỉnh phong, cũng không khả năng có tốc độ khủng bố như vậy, bọn hắn rốt cục hiểu rõ, Tiêu Phàm sở dĩ không kiêng nể gì bời vì mèo con kim sắc này là một trong những át chủ bài lớn trong tay hắn.

Tiêu Phàm cười lạnh, Đồ Lục gắng sức chém xuống, tuyệt thế đao mang giống như một dòng minh hà, chân trời trong nháy mắt đều ảm đạm xuống, sát khí trùng thiên.

Vũ Thừa Quân đứng mũi chịu sào bị luồng sát khí này bao phủ, hắn bỗng nhiên rùng mình một cái, khẽ cắn môi, đưa tay ra chính là một kiếm cường đại.

- Tuyệt Phong Kiếm!

Hắn lạnh lùng thốt ra một đạo thanh âm, cuồng phong bốn phía gầm thét sau đó hóa thành vô số luồng gió từ bốn phương tám hướng thẳng hướng Tiêu Phàm.

Ầm!

Cuồng phong cùng với đao mang đâm vào cùng một chỗ, phát sinh vụ nổ lớn trên không, hai bên phòng ốc nhao nhao sụp đổ, hư không tuyết lớn đầy trời, lãnh ý băng lạnh tràn ngập lòng người.

- Cũng chỉ có vậy mà thôi!

Nhìn thấy Tiêu Phàm một kích cường đại bị ngăn cản, Vũ Thừa Quân lập tức cười lên ha hả, một mặt tự tin.

Không thể không nói, Vũ Thừa Quân thân là một trong Hoàng Thành Thập Tú, thực lực quả thực rất cường đại. Hắn đối với việc lĩnh ngộ kỹ năng chiến đấu đã đạt tới cấp độ đỉnh phong.

Rõ ràng là Ngũ Phẩm Chiến Kỹ, lại được hắn phát huy ra uy năng Lục Phẩm Chiến Kỹ.

- Phải không?

Tiêu Phàm khóe miệng khẽ cong, thân thể bỗng nhiên biến mất tại chỗ, trên mặt tuyết lưu lại một tàn ảnh, chẳng biết lúc nào, Tiêu Phàm đã hiện ra sau lưng Vũ Thừa Quân.

- Đạp Tuyết Vô Ngân! Ngươi là người của Tuyết Lâu?

Vũ Thừa Quân kêu lên sợ hãi, trong lúc cấp bách giơ kiếm nghênh lên.

Răng rắc!

Một tiếng vang giòn, trường kiếm trong tay Vũ Thừa Quân vỡ nát, Đồ Lục không giảm thế tới, trực tiếp trảm ở đầu vai Vũ Thừa Quân, một cánh tay bị một nhát chém xuống.

- A!

Vũ Thừa Quân phát ra tiếng kêu thảm, khua loạn tứ tung, cánh tay máu tươi phun ra, mặt đất tuyết trắng bị nhuộm thành màu hồng.

- Đi mau!

Sắc mặt Vũ Thừa Quân hoàn toàn thay đổi, mặc dù giờ phút này hắn rất muốn rút gân lột da Tiêu Phàm, nhưng thực lực Tiêu Phàm vượt qua hắn dự liệu.

Nhất là chuôi Hung Đao này quá kinh khủng, bảo kiếm trong tay hắn là Lục Phẩm Hồn Binh vậy mà trực tiếp một đao chém vỡ.

Hơn nữa, nếu như Tiêu Phàm thực sự là người của Tuyết Lâu, sự tình liền càng thêm phiền phức.

- Muốn đi?

Ánh mắt Tiêu Phàm lạnh lẽo, Vũ Thừa Quân này mặc dù muốn rút đi, nhưng Tiêu Phàm không hề dự định buông tha hắn.

- Sưu!

Đúng lúc này, một kiếm sắc bén từ sau lưng Tiêu Phàm xông ra, tốc độ nhanh chóng, thẳng đến tim hắn.

Theo bản năng phòng hộ, Tiêu Phàm chân đạp Đạp Tuyết Vô Ngân, Đồ Lục trong tay lăng không một kích đem kiếm sắc bén kia đánh bay, nhưng mà, vô số kiếm khí vẫn xuyên thủng đầu vai hắn, máu tươi vẩy ra.

Tiêu Phàm quay người nhìn lại, cách đó không xa, đang có một đạo thân ảnh lạnh như băng nhìn hắn, trong đó một người Tiêu Phàm biết, chính là Trần Hạo lúc vừa tới Tuyết Nguyệt Hoàng Thành đã đắc tội.

Chỉ là vừa rồi một kích kia rõ ràng không phải Trần Hạo xuất thủ, bên cạnh hắn, một thanh niên mặc áo đen đứng đấy, hắn mắt to mày rậm, toàn thân kiếm khí vờn quanh, khí thế khiếp người.

Hơn nữa sau lưng bọn họ, còn bốn đạo thân ảnh, đều là thực lực Chiến Tông cảnh hậu kỳ trở lên.

- Trần Phong, ngươi tới đúng lúc lắm, liên thủ giết hắn, Hung Đao thuộc về ngươi, thế nào?

Vốn Vũ Thừa Quân chuẩn bị chạy trốn, nhưng mà lúc nhìn thấy thanh niên mặc áo đen kia, trên mặt lộ ra thần sắc kích động.

Trần Phong? Tiêu Phàm thần sắc cứng lại, trong đầu nháy mắt hồi tưởng lại thông tin người này. huyết hạch dòng chính Trần gia Tuyết Nguyệt Hoàng Triều, tương lai người thừa kế Trần gia, hơn nữa Trần Phong còn xếp thứ tám Hoàng Thành Thập Tú.

Trước đó trên đấu giá hội, Trần Phong xuất thủ tranh đoạt Đồ Lục, chỉ là về sau bởi vì có Bách Lý Cuồng Phong cùng Lâu Ngạo Thiên nên hắn đành từ bỏ.

- Được.

Trần Phong gật đầu phất phất tay, bốn người sau lưng lập tức gia nhập chiến đoàn.

Con ngươi Tiêu Phàm lạnh lẽo, hắn từ trước đến nay đều là người không phạm ta, ta không phạm người, nếu chủ động phạm ta, hoàn lại gấp mười gấp trăm lần.

- Tiểu Kim, hôm nay ta và ngươi giết thoải mái.

Tiêu Phàm không có bất kỳ vẻ sợ hãi gì, Đồ Lục trong tay, ta có thiên hạ!

Một cỗ sát khí ngút trời từ trên người hắn tản ra. Tại đỉnh đầu hắn, U Linh Chiến Hồn hiển hiện, khí tức u sâu lạnh lẽo lượn lờ.

- Rống!

Tiểu Kim gầm nhẹ một tiếng, có điều vẫn không biến hóa ra bản thể. Theo Tiểu Kim, ứng phó những người này căn bản không cần thiết thi triển toàn bộ thực lực.

Oanh!

Đại chiến lại bắt đầu, mười mấy người bắt đầu vây công Tiêu Phàm và Tiểu Kim. Đối mặt mười mấy người, Tiêu Phàm cũng không dám khinh thường, mặc dù Hồn Lực cường đại cùng kỹ năng chiến đấu thành thạo có thể bù đắp chênh lệch trên cảnh giới, nhưng số người của đối phương thực sự quá nhiều.

Hô hô hô!

Cuồng phong gào thét, tuyết lớn đầy trời, kiếm khí, đao mang trên không trung loạn bay, Tiêu Phàm chân thi triển Đạp Tuyết Vô Ngân, chém giết trong vòng vây.

Tóc đen tung bay, máu tươi nở rộ, nơi này mặc dù vắng vẻ nhưng trận chiến lớn cũng không giấu được, thu hút rất nhiều người vây xem. Thời khắc thấy Tiêu Phàm cùng Tiểu Kim bị vây quanh, đám người đều hít một hơi lạnh.

Bọn hắn thấy, Tiêu Phàm hẳn phải chết ở đây không nghi ngờ. Một Chiến Tông cảnh trung kỳ, sao địch nổi nhiều Tu Sĩ Chiến Tông hậu kỳ trở lên như vậy.

Huống chi, trong mười mấy người này, còn có hai Hoàng Thành Thập Tú.

- Nhất Đao Tuyệt Trần!

- Thu Phong Lạc Diệp!

- Nhất Diệp Tri Thu!

Tiêu Phàm tóc đen phiêu đãng, quần áo bay phất phới, từng chiêu chiến kỹ trong tay Tiêu Phàm thi triển ra, rõ ràng là kiếm pháp lại bị hắn sử dụng như đao pháp, tìm khắp thiên hạ cùng trang lứa đoán chừng cũng không mấy người có thể làm được.

- Tiêu Phàm ngộ tính thật lớn, Thu Phong kiếm quyết lại bị hắn sử dụng như đao pháp, hơn nữa còn hợp thành một thể, thậm chí khiến tưởng lầm là Thu Phong đao quyết.

- Đúng vậy, mặc dù chỉ là Chiến Tông trung kỳ lại tu luyện Ngũ Phẩm Chiến Kỹ tới đỉnh phong, thiên phú này quá là đáng sợ.

- Lợi hại hơn thì thế nào, cuối cùng cũng phải chết ở chỗ này.

Đám người nghị luận, rất nhiều người bị thiên phú chiến kỹ của Tiêu Phàm làm chấn kinh.

Đối với lời nói bên ngoài, Tiêu Phàm ngoảnh mặt làm ngơ, trong lòng trầm ngâm:

- Kiếm pháp sử dụng như đao pháp, uy lực lại còn xa không bằng kiếm quyết, cứ thế tiếp tục, phần thắng quá thấp, phải tìm một bộ đao pháp mới được.

Nghĩ vậy, Tiêu Phàm chuyên tâm, một tia Hồn Lực bắt đầu tìm kiếm ở bên trong Tu La Truyền Thừa.

MềuSiuBự - VạnYênChiSào -

Nhấn Mở Bình Luận