Chương 230: Ma Luyện

Vô Thượng Sát Thần

Chém giết một phen, Tiêu Phàm cũng như kết xuất một quy luật, hơn vạn Chiến Sĩ xương khô, cuối cùng biến thành mấy ngàn Chiến Sư cảnh xương khô. Sau đó lại biến thành mấy trăm Chiến Tôn cảnh, như thế càng ngày càng ít xương khô và đối mặt với Chiến Tông cảnh xương khô là điều tất nhiên, chỉ là số lượng khẳng định cũng sẽ giảm rất nhiều.

Trước đó đối mặt với 200 Chiến Tông cảnh Ngự Lâm Quân bọn hắn đều không sợ hãi, huống chi chỉ còn khoảng trăm sinh mệnh.

Một lúc lâu sau, mấy trăm đầu lâu rốt cục chỉ còn lại chừng một trăm cái, xác thực như Tiêu Phàm suy nghĩ, những bộ xương khô này chính xác đều đạt tới Chiến Tông cảnh.

- Còn chưa có xong.

Bàn Tử nghiến răng nghiến lợi. Hồn Lực bên trong vốn còn thừa không nhiều, hơn một canh giờ chém giết, Hồn Lực đã nhanh tiêu hao sạch sẽ.

- Ảnh Phong, Lão Tam, các ngươi trước cứ khôi phục Hồn Lực, ta tới đấu với bọn hắn.

Tiêu Phàm nói ra, một kiếm quét ra, mười mấy bộ xương khô bị Tiêu Phàm đánh cho thành tàn phế.

- Một mình ngươi?

Bàn Tử cùng Ảnh Phong kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm, có chút không yên lòng.

- Tin tưởng ta.

Tiêu Phàm trịnh trọng gật đầu, hắn đã có thể khống chế Hồn Lực đạt tới cấp độ tỉ mỉ, hơn nữa Hồn Lực trong cơ thể cực kỳ nhiều, lại thêm U Linh Chiến Hồn, hắn tùy thời đều có thể luyện hóa Hồn Thạch bổ sung Hồn Lực.

Chiến đến hiện tại, Hồn Lực Tiêu Phàm mới tiêu hao một phần ba.

- Cẩn thận!

Bàn Tử cùng Ảnh Phong hít sâu khẩu khí, xếp bằng ở quảng trường, bắt đầu nhanh chóng khôi phục.

Tiêu Phàm cầm Đồ Lục trong tay đứng ở cách đó không xa, một người một đao, phàm là xương khô tới gần đều bị đánh bay, hơn nữa Tiêu Phàm khống chế lực lượng rất tốt, cũng không có giết chết bọn hắn.

- Quả nhiên nếu không chết, thực lực của những bộ xương này liền không có biến hóa quá lớn.

Tiêu Phàm híp hai mắt, buông lỏng một hơi.

Nếu như thực lực của xương khô theo thời gian mạnh lên, vậy thì có chút đáng sợ, dù sao chừng một trăm bộ xương nếu đều biến thành Chiến Vương cường giả, thì đừng nói ba người chỉ là Chiến Tông cảnh, cho dù là Chiến Vương cũng hẳn phải chết không nghi ngờ.

Nghĩ vậy, trong mắt Tiêu Phàm sáng lên:

- Có lẽ những bộ xương này cũng không phải là nguy hiểm như vậy, ngược lại có thể dùng bọn hắn tăng lên thực lực của ta.

100 bộ xương khô Chiến Tông cảnh, có thể so sánh với 100 Ngự Lâm Quân, hơn nữa trong thời gian ngắn cũng không có nguy hiểm gì đến tính mạng.

Nếu như dùng những bộ xương khô để luyện tập mà nói, vô luận là chiến kỹ hay là thân pháp, hoặc là trên phương diện kỹ xảo chiến đấu đều tuyệt đối sẽ có một sự thay đổi rất lớn.

Tiêu Phàm chậm rãi thu liễm sát ý, chân đạp Phiêu Miểu Thần Tung Bộ nhanh chóng lao đến chỗ đám khô lâu. Hư không lưu lại từng đạo tàn ảnh, Đồ Lục trong tay vũ động, từng bộ xương khô bị bắn bay.

Thời gian đưa đẩy, Tiêu Phàm dường như tiến vào một loại trạng thái huyền diệu, thân pháp càng ngày càng phiêu miểu, đao pháp càng ngày càng lăng lệ.

Bàn Tử và Ảnh Phong thức tỉnh, thấy cảnh này mắt hoàn toàn trợn tròn.

Nguyên bản hai người chuẩn bị thi triển quyền cước, nào sẽ nghĩ đến, Tiêu Phàm lại đem 100 Chiến Tông khô lâu biến thành đá mài đao. Khí thế trên người càng ngày càng mạnh, tựa như tùy thời có thể đột phá.

- Thiên phú công tử thực sự là Yêu Nghiệt.

Ảnh Phong thở dài, hắn cũng bị thực lực Tiêu Phàm làm cho chấn kinh, đổi lại là hắn, hắn sẽ chỉ mau chóng giải quyết nhanh nơi này chứ không cùng khô lâu chiến đấu.

- Đây tính là cái gì.

Bàn Tử lắc đầu:

- Ngươi là chưa thấy qua Lão Tam tu luyện chiến kỹ. Dù sao thứ ta làm được, hắn cũng làm được, thứ ta không làm được, hắn cũng có thể làm được.

- A?

Ảnh Phong kinh ngạc nhìn Bàn Tử.

- Đừng nhìn ta như thế, nếu như lần này có thể không chết, về sau ngươi sẽ thấy, ngươi cảm thấy đao pháp Lão Tam như thế nào?

Bàn Tử nhún vai, đột nhiên hỏi.

Ảnh Phong quan sát tỉ mỉ Tiêu Phàm, lúc này mới nói:

- Nếu như ta chưa thấy qua hắn am hiểu sử dụng kiếm, có thể sẽ cho là hắn vẫn luôn là một đao khách, Kiếm Đạo ta không dám nói, nhưng ở Đao Đạo, Tuyết Nguyệt Hoàng Triều không người nào có thể thắng được công tử.

- Đồng cảm.

Bàn Tử nhìn qua nơi xa, động tác Tiêu Phàm phiêu dật thoải mái, rất tán thành gật đầu.

- Chớ đứng nói chuyện không đâu, các ngươi ai tới thử xem? Dùng những bộ xương khô này ma luyện thực là phương pháp không tồi.

Âm thanh Tiêu Phàm vang lên, hắn một đao đẩy lui tầm mười mấy bộ xương, lách mình xuất hiện ở bên người Bàn Tử cùng Ảnh Phong.

- Ta tới! Ảnh Phong, ngươi thay Lão Tam hộ pháp.

Bàn Tử hướng về một bộ xương đánh tới.

- Lão Nhị, cẩn thận một chút, đừng giết chết bọn chúng. Nếu không chết, thực lực bọn chúng sẽ không mạnh lên.

Tiêu Phàm nhắc nhở.

- Được!

Bàn Tử gật đầu, trên người tỏa ra Hồn Lực cường đại, giống như dãy núi cao, cho người ta một loại cảm giác nặng nề.

Tiêu Phàm cho Ảnh Phong một ánh mắt, vội vàng xếp bằng tại chỗ bắt đầu khôi phục thể lực. Qua mấy canh giờ chém giết, Hồn Lực bên trong cũng đã nhanh chóng tiêu hao sạch sẽ.

Lấy ra từng khối Hồn Thạch đặt ở chung quanh hắn, U Linh Chiến Hồn hiển hiện, Vô Tận Chiến Quyết vận chuyển, Tiêu Phàm chính là lấy tốc độ kinh khủng khôi phục Hồn Lực.

Cảm nhận được Hồn Lực trên người Tiêu Phàm khởi động, khóe miệng Ảnh Phong không khỏi giật một cái, trong lòng buồn bực nói:

- Cái này rốt cuộc là Chiến Hồn gì, làm sao quỷ dị như vậy?

Lúc này, Ảnh Phong thu liễm tâm thần, thay Tiêu Phàm Hộ Pháp, cũng thuận tiện thay Bàn Tử lược trận.

Sau ba canh giờ, Bàn Tử dừng lại, bắt đầu khôi phục thể lực, Ảnh Phong thay thế vị trí Bàn Tử, bắt đầu cùng một đám xương trắng chém giết.

Đồng thời, Tiêu Phàm đã trải qua khôi phục Hồn Lực bắt đầu thay Bàn Tử Hộ Pháp, lược trận cho Ảnh Phong.

Lòng vòng như vậy, ròng rã hơn nửa tháng, ba người chiến kỹ, thân pháp, cùng kỹ xảo chiến đấu đều có biến hóa rất lớn, trong lúc đó, Bàn Tử thực lực cũng có chút tăng vọt.

Ảnh Phong cách Chiến Vương cảnh chỉ có một bước, chỉ là muốn đột phá Chiến Vương lại không đơn giản như vậy, cần Hồn Lực khổng lồ không cách nào tưởng tượng được.

Tiêu Phàm cũng giống như thế, Hồn Lực hắn cần để đột phá Chiến Tông cảnh đỉnh phong tuyệt đối có thể so với người bình thường lúc đột phá Chiến Vương cảnh.

Bàn Tử tu vi tinh tiến, cũng gần như hao phí tất cả Hồn Thạch bên trong Hồn Giới, Tiêu Phàm cùng Ảnh Phong tự nhiên không dám tự tiện đột phá, lưu lại Hồn Thạch, bọn hắn còn muốn dùng để chiến đấu.

- Công tử, những bộ xương này đối chúng ta vô dụng rồi.

Ảnh Phong từ bên trong đá bay bộ xương khô đi tới bên người Tiêu Phàm cùng Bàn Tử.

Nửa tháng ma luyện, 100 đầu lâu không biết bị ba người đánh cho tàn phế bao nhiêu lần, ba người tiến bộ hết sức rõ ràng. Những bộ xương đã không cách nào làm cho bọn hắn tiếp tục tiến bộ thêm được nữa.

- Vậy liền giết đi!

Tiêu Phàm trong mắt hiện lên hàn ý, một đạo thần hồng từ trong tay hắn gào thét ra, đao cương lăng lệ bắn ra bốn phía, mười mấy bộ xương khô trong nháy mắt bị hắn chém giết.

- Ha ha, nhìn ta đây.

Bàn Tử cười ha ha một tiếng, một quyền trực tiếp đánh nát 7, 8 bộ xương khô thành bột mịn.

Một trăm cỗ xương khô Chiến Tông cảnh, ba người chỉ vẻn vẹn cần tầm chút thời gian liền chém giết hầu như đến không còn, có thể thấy ba người thực sự rất đáng sợ.

Nhưng ba người cũng không dám buông lỏng cảnh giác, bởi vì tiếp theo mới là vấn đề mấu chốt.

- Quả nhiên.

Tiêu Phàm híp hai mắt, Bàn Tử và Ảnh Phong đã sẵn sàng nghênh đón quân địch.

Xương khô giữa quảng trường đã bị tàn phá, đột nhiên nhanh chóng ngưng tụ lại, hướng về một nơi, kết nối cùng một chỗ tạo thành một bộ xương khổng lồ.

Nhưng mà tất cả những thứ này còn chưa dừng lại, một màn kế tiếp khiến ba người bọn Tiêu Phàm đều hít phải ngụm khí lạnh.

MềuSiuBự - VạnYênChiSào -

Nhấn Mở Bình Luận