Chương 298: Ta Là Tiêu Phàm

Vô Thượng Sát Thần

Phốc!

Tiêu Phàm vừa dứt lời, một đạo huyết kiếm bắn về phía hư không, thi thể Đường An phù phù một tiếng ngã xuống đất, ánh mắt kinh khủng gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Phàm.

Đám người lộ ra vẻ kinh hãi, rất nhiều người căn bản không nhìn thấy Tiêu Phàm xuất thủ như thế nào. Chỉ thấy trên cổ Đường An xuất hiện một đường vết máu thật sâu, máu tươi chảy ra như bão táp, vô luận như thế nào không bưng bít được.

Mấy hơi thở về sau, Đường An giãy dụa mấy lần rồi rốt cuộc ngưng thở.

- Đường An chết rồi?

Có người kinh hô, hít vào ngụm khí lạnh.

Những người khác cũng mới hiểu rõ câu nói kia của Tiêu Phàm: Hôm nay, Đường gia ngươi đến bao nhiêu, ta sẽ giết bấy nhiêu!

Hắn cũng không phải là đang nói láo, mà thực đã bắt đầu làm.

- Ranh con, ta muốn giết ngươi!

Đường Mục phẫn nộ tới cực điểm. Hai tròng mắt hơi co rụt lại, nước bọt cuồng phun, trơ mắt nhìn nhi tử chết trước mặt mình, việc này bảo hắn làm sao không giận?

- Để ta giết hắn!

Đường Mục mấy chữ cuối cùng cơ hồ là hét lên, đám người Đường gia nghe vậy nhao nhao nhào lên.

- Y Tam Gia, nơi này giết người có phạm hay không?

Tiêu Phàm chân đạp Phiêu Miểu Thần Tung Bộ tránh thoát đám người, đột nhiên nhìn về phía Y Vân hỏi.

Khóe miệng Y Vân giật một cái, ngươi không phải đã bắt đầu giết à, còn hỏi ta làm gì?

Bất quá hắn vẫn thành thật trả lời Tiêu Phàm:

- Ly Hỏa Đế Đô không phản đối giết chóc, nhưng cũng không ủng hộ giết người. Đương nhiên nếu như không thể hòa giải, nhất định phải bồi thường tất cả tổn thất trong chiến đấu tạo thành.

- Như thế, vậy ta liền yên tâm.

Tiêu Phàm nhếch miệng cười một tiếng. Chỉ cần không đắc tội quyền quý chân chính của Ly Hỏa Đế Đô, hắn liền không sợ hãi.

Đường gia tại Ly Hỏa Đế Đô đoán chừng là gia tộc tam lưu. Đường đường gia chủ vậy mà chỉ có Chiến Vương cảnh đỉnh phong, Tiêu Phàm làm sao có thể sợ hãi.

Không nói hắn đã đột phá Chiến Vương cảnh trung kỳ, cho dù tại Chiến Vương sơ kỳ, Đường Mục muốn giết hắn cũng không hề dễ dàng.

Huống chi nơi xa còn có Tiểu Kim đang thay hắn lược trận, chỉ cần Tiêu Phàm không địch lại, Tiểu Kim tùy lúc chuẩn bị xuất thủ.

Vừa dứt lời, thân ảnh Tiêu Phàm đột nhiên biến mất, tại hư không lưu lại từng đạo tàn ảnh tựa như đâu đâu cũng có thân ảnh hắn. Ngay sau đó trong hư không truyền đến từng âm thanh máu tươi vẩy ra cùng tiếng kêu thê lương thảm thiết.

- Tốc độ thật nhanh!

Đám người hít vào ngụm khí lạnh, da đầu có chút tê dại. Nơi này trong nháy mắt dường như đã trở thành lò sát sinh.

Dù là trong mắt Y Vân cũng lóe qua vẻ khác lạ. Trước đó thực lực tiểu tử này cũng chỉ là Chiến Vương sơ kỳ, làm sao qua mấy canh giờ đột nhiên biến thành Chiến Vương trung kỳ?

Hơn nữa, tốc độ của hắn cũng quá nhanh, Chiến Vương cảnh đỉnh phong đều có chút không bằng.

- Phong Thế?

Y Vân híp hai mắt, trong nháy mắt nhớ tới cái gì, hít sâu khẩu khí nói.

Đinh đinh đang đang!

Hơn mười đạo thân ảnh ngã xuống đất phơi thây tại chỗ, toàn bộ bị một đao phong hầu, máu tươi không ngừng dâng trào, đem mặt đất nhuộm thành huyết sắc. Dưới ánh đèn đêm, máu cùng Hỏa Vân Thạch càng thêm nổi bật, máu tươi càng ngày càng yêu diễm, đỏ tươi.

Trên đường một mảnh tĩnh mịch, chỉ có cây phong trong gió chập chờn phát ra thanh âm sàn sạt lượn quanh. Đám người Đường gia còn sống nhìn về phía Tiêu Phàm bằng ánh mắt tràn ngập sợ hãi.

Người bọn hắn vừa mới chuẩn bị động thủ vậy mà liền bị tiểu tử này chém gần hết. Một chỗ trống cố thủ đều không có, như thế nào lại khiến bọn hắn không khiếp sợ đây?

Người còn lại toàn thân run rẩy, không ngừng lui đi. Trong mắt bọn họ, Tiêu Phàm nghiễm nhiên chính là một con quỷ, Nhân Ma Vương!

- Lại đến!

Tiêu Phàm nâng trường đao trong tay lên, liếc nhìn đám người Đường gia phía đối diện. Máu tươi nóng hổi từ trên trường đao rơi xuống, từng giọt rơi vào vũng máu bên trên mặt đất.

Tí tách ~ tí tách ~

Thanh âm rất nhỏ, lại giống như từng tiếng sấm, chấn nhiếp tâm thần đám người Đường gia.

Lại đến? Lấy cái gì lại đến? Liều mạng mình sao?

Người đều sẽ sợ chết, Đường gia vừa mới người đông thế mạnh, bọn hắn tự cho là có thể chấn nhiếp bất luận kẻ nào. Sự thật cũng xác thực chứng minh điểm này, Y Vân đều bị bọn hắn chấn nhiếp không biết nói gì.

Dù sao cũng không trách được chúng, Y Vân cho dù là Chiến Hoàng cũng không thể đột nhiên diệt Đường gia.

Đường gia như thế nào cũng không nghĩ đến vậy mà sẽ xuất hiện Yêu Nghiệt Tiêu Phàm, thậm chí ngay cả Chiến Vương trung kỳ đều có thể giết chết. Thậm chí, Đường Mục cùng mấy Chiến Vương đỉnh phong và hậu kỳ đều cảm thấy sợ hãi.

Điều này khiến lực lượng Đường gia trong nháy mắt tan thành mây khói. Bọn hắn thậm chí có chút hối hận, vì sao lại đến nơi này tìm phiền phức?

Trong đám người, toàn thân Bao Chính Đức cũng run lên. Hắn mặc dù là Chiến Vương đỉnh phong, nhưng tự giác không phải là đối thủ của Tiêu Phàm, tốc độ tiểu tử này thật quá nhanh.

- Đám phế vật Đường gia này khẳng định giết không được hắn, ta phải nghĩ biện pháp khác.

Ánh mắt Bao Chính Đức âm độc vô cùng, lặng lẽ rời khỏi đám người, chốc lát liền không thấy tăm hơi.

Trường đao trong tay Tiêu Phàm chuyển động, cuối cùng rơi vào hướng người Đường Mục nói:

- Làm sao, không dám sao? Vừa rồi ngươi không phải nói muốn giết ta sao? Hiện tại sao lại không có gan?

- Tiểu tử xem như ngươi lợi hại, hôm nay giết không chết ngươi, chúng ta về sau còn nhiều thời gian!

Sắc mặt Đường Mục tái nhợt, hận không thể đem Tiêu Phàm ăn sống nuốt tươi. Nhưng Tiêu Phàm quá quỷ dị, hắn cũng không muốn chết ở chỗ này.

Hắn biết rõ chỉ dựa vào những người này căn bản không thể giết chết Tiêu Phàm.

- Chúng ta đi!

Đường Mục hất áo bào, quay người chuẩn bị rời đi.

Phốc! Một đạo huyết quang nở rộ, đầu Đường Trạch bỗng bay lên, một tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra đã lập tức bỏ mình.

Đám người kinh hãi nhìn Tiêu Phàm, người Đường gia càng sợ hãi vô cùng.

- Hôm nay không giết ta? Nói giống như là nhân từ đối với ta. Người Đường gia thật đúng là làm người ta chán ghét nha, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi? Coi ta là gì?

Tiêu Phàm cầm trường đao trong tay, đi từng bước một hướng tới Đường Mục.

- Ngươi!

Sắc mặt Đường Mục đỏ bừng. Hắn một mực cao cao tại thượng, nào sẽ nghĩ đến bị một tên tiểu tử tuổi mới hai mươi trào phúng nói, hơn nữa hắn quả thực là một câu đều nghẹn không nói ra được.

Đám người lần này không cho rằng Tiêu Phàm là người hung ác độc ác, ngược lại lộ ra vẻ kính nể.

Tại góc độ Tiêu Phàm mà nói, nếu đổi lại là Đường gia, bọn hắn cũng tuyệt đối sẽ không nhân từ nương tay. Lần này thả Đường gia, thì ngày sau sẽ như thế nào?

Ngày sau Đường gia nhất định tìm cường nhân đến thay mình báo thù, nếu đã như vậy, làm sao không trực tiếp diệt bọn hắn.

- Ta cái gì ta, ngươi không phải nói ta hôm nay hẳn phải chết không nghi ngờ sao? Hôm nay ta nếu không chết, ngươi nhất định phải để mạng lại nơi này.

Con ngươi Tiêu Phàm càng ngày càng băng lãnh.

- Nhanh, nhanh ngăn hắn lại.

Sắc mặt Đường Mục hoàn toàn thay đổi, thỉnh thoảng hướng về phía sau thối lui.

Nguyên một đám người Đường gia ngăn ở trước mặt Tiêu Phàm, hướng Tiêu Phàm đánh giết. Tiêu Phàm chân đạp Phiêu Miểu Thần Tung Bộ, đối phương công kích đến góc áo Tiêu Phàm đều không đụng tới được.

Hắn huy động trường đao trong tay, một đao một mạng, dường như thái sắt vụn, trong hư không máu tươi vẩy ra

Tiêu Phàm không có bất kỳ chút lưu tình, hôm nay tất sát Đường Mục, ai dám ngăn liền giết người đó!

Vô số cỗ thi thể ngã xuống đất, tay cụt chân cụt rải đầy một chỗ, máu chảy thành sông, trong không khí tràn ngập mùi máu nồng đậm.

Đường Mục bị dọa đến toàn thân phát run, bản thân đường đường là Chiến Vương đỉnh phong lại bị một tiểu tử Chiến Vương trung kỳ dọa đến tim mật phát lạnh, đây là sự tình chưa bao giờ có.

Nếu như không phải chân thực nhìn thấy, đoán chừng đám người cũng không thể tin được. Nhưng hôm nay, bọn hắn tận mắt nhìn thấy, cũng bởi vậy triệt để nhớ kỹ khuôn mặt Tiêu Phàm.

- Tiểu tử, ngươi rốt cuộc là ai?

Đường Mục thất kinh, mặt lộ vẻ hung quang lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiêu Phàm nói.

- Đi không đổi tên ngồi không đổi họ, nhớ kỹ, giết ngươi là Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm chậm rãi giơ trường đao trong tay lên, theo lời vừa dứt, một dải lụa phá không mà ra.

Nhấn Mở Bình Luận