Chương 455: Sở Dịch Phong Ăn Quả Đắng

Vô Thượng Sát Thần

Nhìn thấy Bắc Thần Phong, tiếu dung trên mặt Sở Dịch Phong trong nháy mắt ngưng kết tại chỗ, hắn tưởng là Bắc Thần Phong không có tới, vị trí kia có thể tùy ý ngồi lên.

Nào sẽ nghĩ đến, Bắc Thần Phong vậy mà đột nhiên xuất hiện.

Tên gia hỏa này rõ ràng là cố ý khiến hắn khó xử.

- Ta không tư cách ngồi, chẳng lẽ ngươi có?

Sở Dịch Phong đem Nhược Lưu Thường kéo đến một bên, lạnh lùng hướng về Bắc Thần Phong đi đến.

- Ngươi cứ nói đi?

Bắc Thần Phong cười nhạt một tiếng, hoàn toàn không đem Sở Dịch Phong đặt ở trong lòng, sau đó nhìn Nhược Lưu Thường nói:

- Chậc chậc, thực không biết ngươi nghĩ như thế nào, vậy mà cũng lấy một kẻ như này.

Nghe vậy, sắc mặt Nhược Lưu Thường trắng bệch, Sở Dịch Phong nắm nắm đấm vang lên kèn kẹt.

Đám người kinh ngạc nhìn Bắc Thần Phong. Bắc Thần Phong trên Thiên Bảng còn xếp phía sau Sở Dịch Phong và Nhược Lưu Thường, thực lực không bằng Sở Dịch Phong và Nhược Lưu Thường mới đúng.

Hắn cũng dám nói chuyện như thế với Sở Dịch Phong, tên gia hỏa này chẳng lẽ còn có cái gì ỷ vào sao?

- Ngươi không đi, vậy liền cút đi.

Sở Dịch Phong lạnh lùng phun ra một đạo thanh âm, một cỗ sát cơ vô hình nở rộ mà ra, một kiếm hướng Bắc Thần Phong đánh tới.

- Thực coi là bản thân có bao nhiêu cân lượng!

Nụ cười trên mặt Bắc Thần Phong trong nháy mắt biến thành sát ý lạnh lẽo, tên gia hỏa này trở mặt quá nhanh.

Hắn bỗng nhiên đứng dậy, tại hư không lưu lại một đạo tàn ảnh, lúc xuất hiện lần nữa đã ở bên cạnh Sở Dịch Phong, bàn tay mang theo một đạo Hồn Lực to lớn hướng về Sở Dịch Phong vỗ qua.

Ầm!

Sở Dịch Phong nào sẽ nghĩ đến tốc độ Bắc Thần Phong sẽ nhanh như vậy, khi hắn lấy lại tinh thần, chưởng cương kia đã xuất hiện ở trên mặt hắn.

Cả người như một cái đạn pháo hướng nơi xa bắn đến, hư không lưu lại một dòng máu tươi, còn có mấy cái răng máu đi đánh rớt ra.

Oanh!

Thân thể Sở Dịch Phong đập ầm ầm trên quảng trường, trên nền đá rộng rãi, gạch bị nổ tung, hóa thành vô số toái thạch bay về bốn phương tám hướng, sau đó trượt ra mấy chục mét mới dừng lại.

Thấy cảnh này, mắt đám người tất cả đều trợn tròn, ai cũng không thể nghĩ đến Bắc Thần Phong vậy mà đáng sợ như thế, một cái tát bay Sở Dịch Phong.

- Lại một cái gia hỏa thâm tàng bất lộ.

Tiêu Phàm âm thầm cảm thán, một Y Phi Mạch đã đủ khiến hắn lau mắt mà nhìn, Bắc Thần Phong này có vẻ như càng đáng sợ hơn.

Ngồi ở kia, hắn như là một người bình thường, không có bất kỳ phong mang chói mắt nào.

Một khi xuất thủ, liền giống như một chuôi thần kiếm ra khỏi vỏ, cực kỳ sắc bén, lăng lệ.

- Ngươi làm sao có thể mạnh như vậy?

Sở Dịch Phong gian nan từ dưới đất bò dậy, tóc rối tung, tại hư không loạn vũ, y phục trên người phá toái không ít.

- Là ngươi quá yếu!

Bắc Thần Phong thản nhiên nói:

- Mỗi ngày chỉ muốn dùng âm mưu quỷ kế hại người khác, còn có thể mạnh hơn sao? Xem ra, chỗ ngồi thứ tư của ngươi là ngồi không nổi, đã như vậy, ta ngồi.

Dứt lời, Bắc Thần Phong trực tiếp ngồi ở trên chỗ ngồi thứ tư, hoàn toàn coi thường Ninh Xuyên.

Sắc mặt Ninh Xuyên cũng chẳng tốt đẹp gì, bị Sở Khinh Cuồng cùng Y Phi Mạch coi thường cũng liền thôi, thậm chí ngay cả bài danh thứ sáu Bắc Thần Phong cũng không xem hắn ra gì, điều này khiến hắn cực kỳ phẫn nộ.

Hơn nữa, hắn nghe ra ý bên trong ở lời nói của Bắc Thần Phong, ban đầu là hắn liên thủ với Sở Dịch Phong hãm hại Sở Khinh Cuồng, việc này những người khác không biết, nhưng rất nhiều người trong lòng sớm đã có suy nghĩ,

Bắc Thần Phong trong miệng "Một ngày chỉ muốn âm mưu quỷ kế hại người khác", không chỉ Sở Dịch Phong còn có Ninh Xuyên hắn.

Ánh mắt Ninh Xuyên băng lãnh nhìn Bắc Thần Phong, nghĩ đến phải chăng nên xuất thủ.

Chỉ bằng vào một kích vừa nãy hắn cũng có thể nhìn ra cân lượng Bắc Thần Phong, hắn cũng rốt cục minh bạch vì sao Bắc Thần Phong dám không nhìn Nam Cung Thiên Dật, bởi vì thực lực hắn xác thực cường đại.

- Bắc Thần Phong, ta muốn ngươi chết!

Sở Dịch Phong nhe răng trợn mắt, chuẩn bị tiếp tục xuất thủ.

- Phu quân, đừng.

Nhược Lưu Thường vội vàng ngăn Sở Dịch Phong, nàng rất rõ ràng Sở Dịch Phong không phải đối thủ của Bắc Thần Phong, tiếp tục dây dưa, Sở Dịch Phong chỉ có tiếp tục mất mặt thêm.

- Ba!

Nhưng mà nghênh đón Nhược Lưu Thường, chỉ có một chưởng bá đạo của Sở Dịch Phong, chẳng ai ngờ rằng Sở Dịch Phong vậy mà sẽ tát Nhược Lưu Thường một bàn tay.

Một tia máu tươi từ khóe miệng Nhược Lưu Thường chảy ra, nàng cũng bị một tát này khiến cho nước mắt tràn mi mà ra.

- Ta đã nói, ngươi không nên lấy hắn.

Bắc Thần Phong lại mở miệng nói ra:

- Một tên đến nữ nhân cũng đánh, căn bản không xứng làm nam nhân.

Trong lòng Nhược Lưu Thường khẽ run lên, cưỡng ép không cho nước mắt chảy ra, trong lòng nàng đã cực kỳ hối hận, dư quang không khỏi nhìn Sở Khinh Cuồng.

Nhưng Sở Khinh Cuồng vẫn như cũ ngồi ở kia một mình uống trà, ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn nàng.

Hồi tưởng lại từng màn lúc trước, lòng Nhược Lưu Thường rỉ máu, thời gian không thể trở lại, việc đã qua không thể trở về được.

Sở Dịch Phong lạnh lùng nhìn chằm chằm Bắc Thần Phong, có lẽ là một cái tát kia cũng làm cho hắn thanh tỉnh không ít, nhìn thấy dấu năm ngón tay đỏ tươi trên mặt Nhược Lưu Thường, trong lòng có chút hối hận.

Cũng đúng lúc này, Ninh Xuyên chậm rãi đi đến chỗ ngồi thứ năm ngồi xuống, hắn cũng từ bỏ ý nghĩ giao phong cùng Bắc Thần Phong, cho dù muốn đối phó với Bắc Thần Phong cũng không nên ở chỗ này.

Sắc mặt Sở Dịch Phong tái nhợt, bây giờ chỉ còn lại một chỗ ngồi cuối cùng, hắn cùng với Nhược Lưu Thường lại là hai người, có ngồi hay không ngược lại không quan trọng, nhưng mấu chốt là có thể ngồi ở bên trên mới có cơ hội tiến vào Cổ Địa Bí Cảnh.

Nhược Lưu Thường nếu như có thể được một chỗ, đến thời điểm đó có thể mang theo hai người tiến vào, hai kia người tự nhiên có thể do hắn an bài, nếu như còn được thêm một chỗ ngồi, há không phải có thể mang bốn người đi vào sao?

Dạng cơ hội này Sở Dịch Phong tự nhiên sẽ không bỏ qua.

Con ngươi hắn rơi vào trên người Ninh Xuyên, dừng lại một lúc, cuối cùng thu hồi ánh mắt, đánh với Ninh Xuyên một trận, trước không nói có phải có phải là đối thủ của Ninh Xuyên hay không, lại thêm hai người có chung một địch nhân, hắn cũng không nguyện ý đắc tội Ninh Xuyên. Dù sao, hắn còn muốn cùng Ninh Xuyên liên thủ ứng phó với Sở Khinh Cuồng.

Sau đó, Sở Dịch Phong nhìn về phía chỗ ngồi thứ bảy của Sử Vô Pháp. Sử Vô Pháp sắc mặt coi như bình tĩnh, đối với Sở Dịch Phong cũng không có bao nhiêu kiêng kị.

Ánh mắt Sở Dịch Phong từng cái đảo qua những người khác, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Phàm đang nhàn nhã uống trà, một cỗ sát khí ngút trời lặng yên dâng lên.

Hồi tưởng lại lời vừa mới nói, trong nháy mắt Sở Dịch Phong nghĩ đến cái gì. Sở Khinh Cuồng còn sống, tuyệt đối cùng tiểu tử này có can hệ, bằng không hắn cũng sẽ không biết Sở Khinh Cuồng không chết.

Nếu như Sở Khinh Cuồng không chết, hắn cũng không phải chịu nhục như ngày hôm nay.

Nhiều người như vậy nhìn thấy, nếu như bản thân không tìm lại mặt mũi, về sau làm sao có thể lăn lộn tại Đại Ly Đế Triều đây.

Huống chi, Tiêu Phàm chỉ là người Linh Điện, đến Địa Các cũng không được vào thì làm gì có tư cách ngồi ở đây.

- Tiểu tử, lăn xuống dưới!

Sở Dịch Phong phẫn nộ, toàn bộ hóa thành sát khí, nhào về phía Tiêu Phàm.

Ầm!

Chén rượu trên bàn Tiêu Phàm trực tiếp bạo liệt, rượu trong chén vẩy tung tóe mà ra, chén rượu hóa thành mảnh vụn tràn ngập hư không.

- Ngươi đang nói chuyện cùng ta sao?

Tiêu Phàm nhàn nhạt mở miệng, đối với khí thế Sở Dịch Phong, hắn mảy may không đặt ở trong lòng. Đột phá Chiến Hoàng cảnh dù là cùng những Chiến Hoàng cảnh lâu năm có chút chênh lệch, nhưng lại không kém là bao, Tiêu Phàm tự nhiên không cần thiết sợ hãi.

- Tiêu Phàm thật đúng là dám nói lời này, hắn không thèm nhìn Sở Dịch Phong!

Đám người trong lòng âm thầm tự nói, Sở Dịch Phong dù sao cũng là Thiên Bảng đệ ngũ cường giả, cho dù Tiêu Phàm đột phá Chiến Hoàng cảnh thì sao?

- Trước đó đã nói, ta không muốn nói lần thứ hai.

Ánh mắt Sở Dịch Phong băng lãnh, đi từng bước một hướng tới Tiêu Phàm.

- Đã như vậy, ngươi cũng có thể cút xuống dưới, trước đó đã nói, ta cũng sẽ không nói lần thứ hai.

Mọi người không nghĩ tới, Tiêu Phàm vậy mà mảy may không cho.

Chẳng những không có sợ hãi, ngược lại chậm rãi đứng dậy, hướng Sở Dịch Phong đi đến.

MinhLâm - Lục Đạo -

Nhấn Mở Bình Luận